Edit: Gấu/ Beta: Raph Hallie
—
Bức thư niêm phong dấu đỏ, cực kì cấp bách.
Thời điểm Sở Du giao mật hàm ra, đầu ngón tay không nhịn được khẽ run.
Thiếp thân thị vệ Đồ Kiêu bọc mật hàm trong một thẻ tre, lúc nhìn lên đáy mắt đều là ưu sầu: \”Nhị gia, vẫn nên sớm rời khỏi nơi này.\”
Sở Du gật đầu, trầm giọng nói: \”Trong lòng ta hiểu rõ, lòng tham của con người chẳng bao giờ biết đủ, chuyện đời rốt cục như châu chấu bắt ve, Giang Nguyên lòng lang dạ thú, thế mà dám cả gan mượn cớ nạn cướp muốn há mồm đòi tiền triều đình, lén lút hoạt động ngầm, dự trữ nuôi tư binh, lấy đá của người mài dao của mình, quả thật là khôn khéo.
Cho dù Đồ Kiêu cảm thấy sự tình còn ẩn chứa nhiều vấn đề, nhưng cũng bị chân tướng làm cho sợ hãi. Nếu Giang Nguyên dám nảy sinh tâm tư phản nghịch, đương nhiên sẽ không phải là một tên ngu xuẩn thờ ơ. Các sổ sách trong tay lão đều làm cẩn thận đến giọt nước cũng không lọt, suốt nửa tháng nay, thủ hạ của Sở Du vẫn không thu hoạch được gì.
Thế nhưng đã có tâm tư, các khoản tiền minh bạch, tin tức qua lại là không thể thiếu, thiên hạ không có tường nào không lọt gió. Trải qua điều tra bí mật, rốt cục tra được Giang Nguyên có một người tình, có thể nói là dùng hết mọi cách cưng chiều. Người tình kia là một thiếu niên dung mạo thanh tú, tuy tư sắc bình thường, nhưng cười rộ lên tựa như hoa lê tháng tư trắng hơn cả tuyết.
Sở Du sai người lặng lẽ tiếp cận thiếu niên kia, có lẽ Giang Nguyên bảo hộ thiếu niên kia quá tốt, hắn có mấy phần hồn nhiên chưa từng trải qua khói lửa nhân gian, tiếp cận cũng chẳng tốn quá nhiều thời gian. Về sau quả thực ở thôn trang của thiếu niên kia tìm được mật hàm Giang Nguyên thông đồng với địch lén nuôi tư binh.
Sở Du rất nhanh giao mật hàm thứ hai cho Đồ Kiêu, nói: \”Bệ hạ trước đây từng giao cho ta Kháng Long Lệnh, gặp lệnh như gặp vua, thời điểm mấu chốt có thể điều binh giải nguy. Ngươi cầm mật hàm cùng Kháng Long Lệnh này giao cho tổng đốc Lưỡng Giang, bây giờ Giang Nguyên hiển nhiên vẫn đang nuôi quân, khẳng định trong thời gian ngắn sẽ không có động thái gì. Bất quá vẫn phải phòng ngừa vạn nhất, Giang Nguyên trước giờ đều cẩn thận, nếu để cho lão thấy không đúng, chó cùng rứt giậu, chúng ta bên này vẫn phải có một tay chuẩn bị mới được.\”
Đồ Kiêu tiếp mật hàm, thần sắc nghiêm nghị.
Sở Du cặn kẽ an bài xong hết thảy, nhìn Đồ Kiêu biến mất trong bóng tối. Cửa sổ mở ra chốc lát, gió lạnh thổi qua, đèn nến mờ tối không chịu nổi, lắc lư vài cái rồi tắt ngúm, chỉ để lại một luồng khói đen.
Trong bóng tối, tay Sở Du vịn lấy bàn, mồ hôi lạnh chảy từ trên đầu xuống mặt, hắn cúi thấp đầu nhịn xuống một trận hoa mắt, hung hăng cắn đầu lưỡi, mới tìm được hai phần thanh tỉnh. Bàn tay gầy gò chậm rãi xoa lên phần bụng nhô lên, thai nhi vốn không yên lặng tựa như được hành động tiếp xúc không mấy thành ý này trấn an, dần dần yên tĩnh lại.