[Dịch | Stv] Sĩ Khả Nhục (18+) – Q2 | C8: Nơi đâu cũng thấy bầu trời – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Dịch | Stv] Sĩ Khả Nhục (18+) - Q2 | C8: Nơi đâu cũng thấy bầu trời

Chương 8

Nơi đâu cũng thấy bầu trời

Dịch: Hallie/ Beta: Raph

Trăng sáng sao khuya, dưới ánh trăng, cồn cát như con sóng bạc ngưng đọng. Sóng yên, gió lặng.

\”Hành lí mất hết rồi.\” Thẩm Kính Tùng bình tĩnh nói.

Cho dù Ngọc Trần Phi nói được thì lúc này cũng không biết đáp lại gì.

Hai người vội vã chạy ra ngoài, không màng tới lương thực đồ đạc, bây giờ tất nhiên đã sớm bị chôn vùi trong biển cát, tìm đâu cũng không thấy.

Thẩm Kính Tùng thấy Ngọc Trần Phi hơi lộ ra một chút tâm trạng chán nản, quả thực vô cùng thương xót, ngẫm nghĩ một chút, vẫn không nhịn được đưa tay ra dè dặt ôm lấy hắn, như mây thưa ôm lấy trăng, dịu dàng lướt qua âm thầm.

Ngọc Trần Phi động đậy. Thẩm Kính Tùng nín thở. Sau đó hắn như một con báo bực dọc chậm rãi di chuyển trên lớp đệm bằng thịt người, đổi một tư thế dựa nằm thoải mái hơn.

Thẩm Kính Tùng mừng thầm, vui sướng khôn tả, khóe miệng cong lên, nở nụ cười tươi.

Đầu Ngọc Trần Phi gác lên hõm ngực Thẩm Kính Tùng, sức nặng chân thật như một viên định tâm hoàn, hơi thở như có như không lại khiến Thẩm Kính Tùng rạo rực trong lòng.

Đêm trên sa mạc lạnh như nước, xung quanh tĩnh mịch, một chú bò cạp dựng thẳng người rồi lại sột soạt bò đi xa.

Hai người họ im lặng dựa sát nhau một lúc, hơi ấm dần dần thấm vào nhau.

Y thấy Ngọc Trần Phi không bài xích, bèn được voi đòi tiên, đưa tay lên vuốt ve sau ót hắn, dịu giọng an ủi: \”Đã nhìn thấy tường thành, ắt hẳn đã đến tàn tích các nước phía Tây. Tuy không biết Dược Sư quốc ở đâu, nhưng kiến trúc thành quách xây dựng lấy sông làm căn cứ địa. Đế đô nước họ có tên là thành Mi Gian, tên như ý nghĩa, ứng với đường hầm hiểm yếu trấn thủ Nam Bắc. Chúng ta cứ đi thẳng theo Lô Môn sơn, chắc vài ngày là đến nơi. Lúc đó lại tìm lối ra…\”

Những đạo lí này Thẩm Kính Tùng biết chắc chắn Ngọc Trần Phi đã hiểu, dù sao người ta mới là dân du mục không cố định một chỗ mà luôn di chuyển. Nhưng Thẩm Kính Tùng đã lâu chưa hàn thuyên cùng hắn… trước đây thường là Ngọc Trần Phi tự pha trò, nay Ngọc Trần Phi đã không nói được, Thẩm Kính Tùng không có chuyện để nói cũng muốn tìm chủ đề. Tiếc là cuối cùng vẫn không lảm nhảm mấy chuyện thường ngày, chỉ có thể phân tích thế cục cứng nhắc.

Ngọc Trần Phi nắm lấy tay y, viết lên lòng bàn tay \”về hướng Tây Nam\”. Nét vẽ như bóng hạc lướt trên nước, làm Thẩm Kính Tùng trong lòng gợn sóng. Y chua xót bứt rứt, vô thức nắm tay lại, giữ lấy ngón tay sắp rời đi của hắn.

Ngọc Trần Phi cả kinh, nhướng mày, hơi mỉm cười, cũng không hề giật ra.

*

Hai người cưỡi lạc đà đi về phía Tây Nam, quả nhiên vài ngày sau đã đến dưới chân núi Lô Môn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.