Lý đại nhân bị Lâm Tương gọi tên không nhịn được mà mắng chửi trong lòng, Quận chúa này điên rồi hay sao vậy?! Đang yên đang lành kéo ông vô làm gì!
Tuy là ông làm việc ở Đại Lý Tự, làm việc phá án là bổn phận, nhưng mà có ai ngồi ở đây mà không từng xử tội nha hoàn chứ, thậm chí làm chủ nhân vốn dĩ là có để nắm quyền sinh sát của người dưới trong tay, nếu như nói trắng ra thì, há chẳng phải đều là hung thủ giết người sao!
Ông liếc nhìn Tống Thời Cẩn theo bản năng, thêm nữa, thân phận bây giờ của Cố Hoài Du, không chỉ là một tiểu thư nhà quan mà thôi, lúc này lại để ông làm con chim đi đầu, vậy thì đắc tội với không chỉ một người đâu.
Nghĩ đến kết cục của Trương Chiêu Khiêm, ông không nhịn được mà run lên trong lòng, chắp chắp tay với mọi người, đang muốn nói chuyện thì có người đã giành phần trước.
Lâm Tu Duệ siết chặt cái ly, nhìn Lâm Tương một cái, cảm xúc có chút phức tạp: \”Tương Nhi, đừng làm loạn nữa! Đã lâu như thế rồi mà muội vẫn chưa làm loạn đủ hay sao?\” Sau khi Nhị Hoàng tử trọng dụng Lâm Tu Duệ một lần nữa, tuy là vẫn giao cho hắn những việc quan trọng, nhưng hắn lại cảm nhận được, Vệ Tranh đối xử với hắn không như trước nữa, không xem trọng hắn như xưa nữa. Hắn rất hiểu Vệ Tranh, lợi ích là trên hết, chỉ khi nào giá trị của con tốt Cố Hoài Du càng nặng thì cơ hội trở mình của hắn mới càng lớn.
Lâm Tương cau cau mày, giọng nói vang lên sau tấm màn che mặt: \”Ca, đến cả huynh cũng muốn thiên vị nàng ta sao?\”
Tình ý mặn nồng cái gì đó đã dần biến mất sạch sau những sóng gió kia rồi, sau khi kéo lớp mặt nạ xuống, Lâm Tương đã không phải là Lâm Tương của trước kia nữa rồi, ác độc u uất và yêu kiều đáng yêu, người mà Lâm Tu Duệ yêu chỉ là kẻ có vẻ bề ngoài yêu kiều đáng yêu mà thôi.
Hình bộ Thượng thư Tôn phu nhân hắng hắng giọng mở miệng nói: \”Quận chúa đang nói đùa sao? Nha hoàn kia có thân phận gì chứ, xử chết thì xử chết thôi, vì nàng ta mà phá hoại một buổi tiệc, có phải có chút không thỏa đáng lắm không?\”
Lời này vừa nói ra, đương nhiên là có người phụ họa theo. Lâm Tương cắn cắn răng, trong lòng không cam tâm nhưng lại không thể phản bác, nếu như hôm nay không thể khắc ghi hình tượng độc ác tàn nhẫn của Cố Hoài Du vào lòng mọi người thì kế hoạch phía sau của nàng ta đều không thể thực hiện rồi.
Ánh nhìn của Cố Hoài Du vòng qua vòng lại trên người Lâm Tương, sau đó nhàn nhạt nói: \”Xảo Nhi là Đại nha hoàn bên cạnh ta, ta cũng rất muốn biết, tại sao nàng lại bị người khác giết chết.\”
Lâm Tương nghe nàng chủ động muốn điều tra chuyện này, vô cùng bất ngờ mà nghiêng đầu qua nhìn Cố Hoài Du một cái, trong lòng hừ lạnh một tiếng: \”Diệu Ngôn dẫn đường đi!\”
Diệu Ngôn cúi đầu gục xuống, giống như để cằm chạm tới xương quai xanh vậy, nàng không có cách nào khác, trong tay Lâm Tương nắm được điểm yếu của nàng, nếu như nàng không hét lớn chuyện này, thì người chết không chỉ có mỗi nàng.
\”Còn không nhanh đi đi!\” Thấy nàng vẫn quỳ không nhúc nhích, Lâm Tương nhịn không được mà trách.
Cả người Diệu Ngôn run lên, \”Vâng, mời chủ nhân theo nô tỳ.\”