Vệ Nghiêu xách tai thỏ chạy qua, lao ào vào trong lòng Vệ Linh Oản, chu chu mỏ nói: \”Hoàng tỷ.\”
Vệ Linh Oản chỉ ừm một tiếng, vứt roi ngựa cho Vệ Nghiêu, duỗi tay ra lấy con thỏ trong tay nó, móng tay thon dài chầm chậm mà vuốt ve lông trên lưng con thỏ, ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía Ngọc Chỉ, dáng vẻ lười biếng tùy ý đó giống hệt như Liễu Quý phi.
Ngọc Chỉ bị ánh mắt thờ ơ của nàng nhìn đến nổi dựng hết lông mao lên, cả sống lưng đều cương cứng lại, sau khi hít sâu một hơi mới từ từ cúi người xuống nói: \”Nô tỳ tham kiến Tứ Công chúa!\”
Ngón tay Vệ Linh Oản lướt qua đầu của con thỏ, dừng lại vòng vo ở chỗ tai dài, bên môi nở ra một nụ cười thât tươi, cũng không thèm nhìn Ngọc Chỉ một cái, lướt qua nàng ta, nhìn về phía Cố Hoài Du.
Vệ Ngiêu lon ton chạy qua, giống như là khoe bảo bối mà kéo tay Cố Hoài Du: \”Tỷ tỷ, tỷ nhìn xem, đệ tìm thấy người rồi nè!\”
Gương mặt hai tỷ đệ khá giống nhau, chỉ cần nhìn một cái liền có thể đoán được thân phận, Cố Hoài Du cúi cúi người: \”Tham kiến Tứ Công chúa.\”
\”Không cần đa lễ.\” Vệ Linh Oản bước qua, gật đầu sau đó cười nói: \”Hóa ra ngươi chính là tiên nữ tỷ tỷ mà Tiểu Cửu nói đến, từ sau khi về cung, nó suốt ngày nhắc đến ngươi, nói nhiều đến nỗi tai mọi người mọc kén luôn rồi, thực sự là quên mất người tỷ tỷ ruột là ta đây luôn, bây giờ nhìn mới thấy, quả thực là như một tiên nữ vậy.\”
Cố Hoài Du ngây ra, \”Tứ Công chúa quá lời rồi, Cửu Hoàng tử còn nhỏ lời nói ngây ngô, không thể xem là thật.\”
Vệ Nghiêu đột nhiên nhón chân, cao giọng nói: \”Đã nói là đệ không phải là con nít nữa rồi!\”
Nụ cười trên mặt Vệ Linh Oản càng sâu hơn, nhấc tay xoa xoa đầu nó: \”Đúng rồi, Tiểu Cửu nhà ta là có mắt nhìn nhất, người mà đệ ấy thích đương nhiên là tốt nhất rồi.\”
Vệ Nghiêu gật đầu liên tục, tóc mai lại buông xuống vài sợi. Cố Hoài Du không nhịn được mà cười, nói: \”Đa tạ Công chúa khen ngợi.\”
Tính tình của Tứ Công chúa giống y hệt Liễu Quý phi, không phải là một người dễ dàng khen người khác, lại thêm việc lúc trước Liễu Quý phi nói chuyện giúp cho nàng, Cố Hoài Du lại nhìn Vệ Nghiêu một cái, trong lòng hiểu ra, có lẽ là hai người đã biết được chuyện xảy ra hôm Đoan Ngọ rồi.
Ba người cứ nói chuyện như thế, mặc kệ Ngọc Chỉ ở bên cạnh, nàng ta cứ duy trì tư thế hai chân nửa quỳ như vậy, không có ai nói gì nên không dám tùy tiện đứng dậy, trải qua thời gian lâu như thế, cả người đều bắt đầu run rẩy hết lên, lớp mồ hôi mỏng trên trán tụ lại thành giọt, chảy dọc theo tóc mai sang hai bên rồi luồn vào cổ áo, lạnh hết cả người.
Ngọc Chỉ cuối cùng cũng không nhịn nổi, run rẩy mở miệng: \”Tứ Công chúa, nô tỳ chỉ là làm theo mệnh lệnh của Cầm Mỹ nhân, mang thỏ về…\”
Đúng lúc này, trong rừng có mấy bóng người nhanh chóng chạy đến, có lẽ là hộ vệ bị Vệ Nghiêu bỏ lại và nha hoàn ma ma của Vệ Linh Oản cuối cùng cũng tìm đến rồi.