[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen – Chương 84 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen - Chương 84

Sau hạ chí, cuộc săn bắn cũng đến như mọi người mong đợi, khác với thời tiết mọi năm, hạ chí năm nay không có cơn mưa lớn nào, liên tiếp nắng chói chang suốt mấy ngày liền, không khí cũng càng ngày càng nóng hơn, bầu trời xanh ngắt một mảng, không có chút dấu hiệu là sắp mưa nào cả.

Gia quyến của Vinh Xương Vương phủ đều có trong danh sách đi theo đến bãi săn năm nay, nhưng nữ quyến đi thì chỉ có hai người là lão phu nhân và Cố Hoài Du.

Lâm Tương sau khi trải qua một sự dày và đau đớn kéo dài thì dần dần nhận ra Xích Ẩn Tán này thật đáng sợ, đối với chuyện Tôn thần y thử thuốc giải cũng coi như là phối hợp một cách không tình nguyện mấy. Hiệu quả mấy ngày nay có thể nói là hiện rõ ra, mụn nhọt độc trên người đã biến mất, nhưng sẹo vì bị phỏng vẫn còn đó, nàng ta lại còn đang bị cấm túc nên không thể thăm gia cuộc thi săn bắn năm nay, nghe tin Cố Hoài Du được đi, nàng ta tức đến mức đập loạn đồ đạc tùm lum.

Thân thể của Trương Thị càng ngày càng yếu, mấy ngày gần đây còn không thể xuống giường được, suốt ngày cứ điên điên khùng khùng, một lát thì kêu tên Lâm Tương, một lát thì kêu tên Cố Hoài Du, Tôn thần y cũng từng qua nhìn cho bà ta hai lần, thấy bệnh bà ta đã vào giai đoạn nguy kịch, lắc lắc đầu với Cố Hoài Du. Có lẽ là bà ta cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa rồi.

Còn về Trương Nghi Lâm, bất kể là thân phận nào, ả cũng không có tư cách để đi. Ả yên ắng suốt thời gian qua, chợt hai ngày trước khi chuẩn bị xuất phát lại dẫn người đến Đường Lê Viện, tìm Cố Hoài Du kéo gần quan hệ, thấy nàng vẫn đối xử với mình không mặn không nhạt, trong lòng ả không biết là lại chuẩn bị nghiên cứu chuyện gì nữa.

Trời còn chưa sáng hẳn, trong phủ liền bắt đầu bận rộn hẳn lên, cuộc đi săn lần này kéo dài hai ngày, tính cả đoạn đường đi và về, đại khái cũng khoảng ba ngày, đồ phải chuẩn bị cũng rất nhiều.

Lục Chi đang chải tóc cho Cố Hoài Du, thấy sắc mặt nàng không tốt lắm, nghi ngờ nói: \”Tiểu thư, người sao vậy?\”

Cố Hoài Du nhìn chằm chằm cái gương, bầu trời bên ngoài vẫn còn u ám một mảnh, nhàn nhạt nói: \”Ta cứ cảm thấy có chút bất an.\”

Nghe tin Đức Phi đã khỏi bệnh vào hôm trước, Quế ma ma thì đã bị đánh chết ngay hôm đưa về cung, theo như tính cách chấp nhất của Vệ Thanh Nghiên, chuyện này chắc sẽ không cứ thế mà bỏ qua đâu.

Bàn tay của Lục Chi khựng lại, trịnh trọng nói: \”Tiểu thư yên tâm, muội nhất định sẽ bảo vệ người thật tốt.\”

Hồng Ngọc đang đứng bên cạnh, lấy y phục và trang sức bỏ vào trong rương, Cố Hoài Du nhìn một cái rồi mở miệng nói: \”Không cần mang theo bộ này, chỉ mang hai bộ mà lão phu nhân đã chuẩn bị hôm trước là được.\”

Bàn tay Hồng Ngọc cương cứng lại trong không trung, một hồi sau, không nỡ mà nói: \”Nhưng mà nô tỳ cảm thấy, hai bộ này đẹp hơn nhiều.\”

Trong nàng cầm chính là bộ y phục cưỡi ngựa mà Cô Vũ Tiên mang đến hôm đó, kiểu dáng mới mẻ, tay áo hẹp cổ áo tỳ bà, chỗ tay áo còn dùng chỉ vàng thêu hoa thạch lựu, có lẽ là do chính tay Cô Vũ Tiên làm, đúng là tinh xảo, hoa lệ hơn nhiều sơ với hai bộ mà lão phu nhân sai người mang đến.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.