Cửa Ngự Thư Phòng, Đức Phi vừa bước ra ngoài liền thấy Tống Thời Cẩn đang đứng hầu ngoài cửa, ánh mặt trời màu vàng kim chiếu từ trên mái ngói xuống, có hơi chói mắt.
Đức Phi nheo nheo mắt, trong ánh nhìn mơ hồ, Tống Thời Cẩn đứng ngược sáng, ngũ quan chìm trong bóng tối, nhìn không rõ ràng, y phục của hắn bị ngọn gió ở hành lang thổi qua, tựa như tiên mà cũng có cảm giác như là đã từng quen biết.
Hắn nhìn Đức Phi cười cười, giống y hệt như là năm xưa.
\”Tống đại nhân, Hoàng thượng tuyên ngài vào điện.\”
Giọng nói bén nhọn của Lý Ngọc vang lên bên cạnh, cắt đứt dòng suy nghĩ vẩn vơ của Đức Phi, bà ta chớp chớp mắt, lại nghiêng đầu nhìn Tống Thời Cẩn một cái, nhưng cảm giác quen thuộc khi nãy không thấy đâu nữa rồi.
Tống Thời Cẩn gật đầu, trầm giọng nói: \”Làm phiền Lý công công rồi.\”
Lý Ngọc cười nói: \”Ngài khách sáo rồi.\”
Lướt qua nhau, trong không khí lưu lại một mùi thơm nhàn nhạt, cánh cửa mạ vàng dày nặng dần khép lại trước mắt Đức Phi, bóng dáng của Tống Thời Cẩn cũng đã hoàn toàn biến mất, trong lòng Đức Phi bỗng nhiên kêu lộp bộp.
Tĩnh Thu cô cô vội vàng bước lên, cúi người gọi: \”Nương nương.\”
\”Về cung.\” Đức Phi xoay người, đặt tay lên tay bà ta, bước xuống bậc thầm bằng ngọc trắng, lập tức có thái giám nâng kiệu vội vàng chạy đến.
Đức Phi huơ huơ tay, cho lui tất cả thái giám và cung nữ đi theo, để cho Tĩnh Thu cô cô dìu bà ta bước chầm chậm về Chiêu Hoa Điện.
Con đường đá dài dằng dặc bị ánh mặt trời chiếu đến mức có hơi nóng, mặt đá bằng phẳng rộng rãi nhưng lại khó đi, con đường kéo dài đến mức phảng phất như là không nhìn thấy điểm cuối.
Tĩnh Thu ngẩng đầu nhìn Đức Phi một cái, nhỏ giọng hỏi: \”Nương nương, tâm trạng của người không tốt sao?\”
Bàn tay của Đức Phi đột nhiên trầm xuống, một hồi lâu sau, như là than thở mà nói: \”Đã biết bao nhiêu năm qua rồi, ngài ấy vẫn không quên được con tiện nhân đó.\”
Trong lòng Tĩnh Thu run lên, cẩn thận nhìn xung quanh một cái, thấy cung nữ và thái giám đứng cách ở đằng xa, lại quay đầu lại nhưng không dám tiếp lời.
\”Khi nãy, ngài ấy lại cầm lấy chân dung của nàng ta mà xem.\” Đức Phi vẫn thong thả mà nói, giọng điệu bình thản, nhưng tay đột nhiên bóp chặt lại: \”Một người chết, mà ngài ấy lại nhớ nhung biết bao nhiêu năm!\”
Tĩnh Thu cúi đầu càng ngày càng thấp, mu bàn tay bị móng tay màu hồng nhạt không hề nhuộm móng của Đức Phi cấu thành một đường thật sâu, cũng không dám nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, từng bước từng bước đều khẽ tung váy lên, rồi lại giấu vào trong chân váy.
Một hồi lâu sau, Đức Phi buông tay ra: \”Bỏ đi, ta nói với ngươi những chuyện này làm gì chứ.\”
Trong cung sâu thăm thẳm không biết bao lâu, hồng nhan chôn xương chất thành đống không bao giờ hết, trời sinh Đế vương vốn bạc tình, nhưng nếu như đối xử bình đẳng thì Đức Phi đã không hận sâu đến thế, chỉ sợ là, chỉ chung tình với duy nhất một người, đến chết mới nhận ra.