Trương Thị dần tỉnh lại sau gần một canh giờ, mở mắt ra liền nhìn thấy cột nhà ngang dọc và mái ngói xanh đen, sau đó dọc theo ánh mắt của bà ta, cột nhà và gạch mái cũng dần dần di chuyển, tiếp đó càng ngày càng nhanh, cuối cùng bà ta chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, xoay mòng mòng khiến người khác buồn nôn.
Nôn khan vài cái, Trương Thị nhổ ra một ít bột màu đỏ, cũng không rõ đó là máu hay bột nữa.
Mùi có hơi gắt mũi bắt đầu lờn vờn trong phòng.
Lâm Tương ngồi ở mép giữa của giường, cười như không cười mà nhìn Trương Thị, trong tay vẫn cầm bình sứ thanh hoa kia chơi, thấy bà ta tỉnh lại, thong thả mở miệng: \”Mẫu thân đừng trách con, nếu không phải người không niệm tình mẹ con biết bao nhiêu năm qua, con cũng sẽ không ra hạ sách như thế đâu.\”
Nghe thấy giọng nói này, Trương Thị ngồi phắt dậy từ trên mặt đất, trong đầu lại choáng váng không ngừng, dường như không phân biệt được là mình đang ở đâu, trong mắt bà ta có chút mơ màng, nghiêng đầu nhìn Lâm Tương.
Lại nghe Lâm Tương tiếp tục nói: \”Con đoán, người đã biết khi nãy mình ăn phải thứ gì rồi đúng không? Nếu như người dám nói chuyện này cho người khác biết, thì người, cũng đừng hòng mà sống nữa!\”
Nghe không hiểu là nàng ta đang nói gì, cơn chóng mặt khiến cho Trương Thị cắn cắn đầu lưỡi, cơn đau thấu tận tim gan khiến cho nơi nào đó sâu trong đầu bà ta tỉnh táo lại, lúc này mới coi như là tạm thời tỉnh táo.
\”Lâm Tương!\” Trương Thị gần như là nghiến răng rồi nặn ra được một câu: \”Ta thật sự rất hận sau khi xảy ra chuyện của Cố Thị lại không tiễn ngươi đi gặp nương của ngươi luôn!\”
Lâm Tương cười cười, \”Nương của con không phải chính là người sao? Người vì con mà đến chính con gái ruột của mình không cần đó nha!\”
Trương Thị nghẹn họng, sắc mặt nhất thời đỏ lựng, nhưng bà ta lại không phản bác được, Cố Hoài Du về nhà lâu như thế rồi, nhưng mà hai người nói chuyện với nhau cộng lại cũng không quá mười câu nữa.
Bởi vì từ nhỏ không nuôi nàng bên người, lại do Cố Thị nuôi lớn, nên trong lòng Trương Thị có khoảng cách, dù thế nào thì bà ta cũng không thể thân thiết với Cố Hoài Du cho được.
Bây giờ bị Lâm Tương nói thẳng ra, trên mặt bà ta nóng rát, bà ta ngoạc miệng ra mắng: \”Ngươi sẽ không được chết yên ổn đâu! Giống như cái nương đê tiện của người vậy!\”
Lâm Tương cứ cười mãi cười mãi cho đến khi không thể cười nổi, hồi lâu mới nói: \”Nếu như ta chết, không ai cho bà thuốc, bà cũng chết thôi!\”
Trương Thị khó tin mà mở to mắt ra.
Lâm Tương thong thả nói: \”E là bà còn chưa biết, thứ này chỉ cần lớn khoảng một móng tay thôi là đã nghiện rồi, bà uống một lượng thuốc lớn như thế, tự mà nghĩ cho kĩ đi.\”
\”Sao ngươi lại ác độc như thế chứ!\” Trương Thị nhìn chằm chằm Lâm Tương, nếu như ánh mắt là dao, thì trên người nàng ta đã bị rách mấy vết thương luôn rồi.