[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen – Chương 64 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen - Chương 64

Trương Thị mơ mơ màng màng mà bước ra khỏi cửa Đăng Tiêu Các, Xuân Diên và Đông Tuyết thấy trạng thái của bà ta không ổn, bước lên trước muốn đỡ lấy bà ta, nhưng lại bị Trương Thị đẩy ra.

Bà ta là bị Lâm Tu Duệ dùng sức mà đẩy ra khỏi phòng. Dưới sự ép hỏi của Trương Thị, lòng nhẫn nại của Lâm Tu Duệ đã sớm không còn nữa, chỉ cảm thấy những lời làu bà làu bàu của Trương Thị đều hóa thành mấy con ruồi mùa hè, bay vo ve vo ve thành từng đám vòng quanh, khiến cho lòng hắn bực bội không thôi, lại thêm cơn nghiện dâng lên, nếu như cứ nghe bà ta lải nhải tiếp, hắn sẽ không nhịn được sự nóng nảy trong người mà bóp chết Trương Thị mất.

Dựa vào chút lí trí còn sót lại, hắn thô lỗ mà kéo tay Trương Thị, đẩy bà ta ra khỏi cửa, sau đó dùng sức đóng chặt cửa lại, xem chút nữa là kẹp phải cái tay đang đặt trên cửa của Trương Thị.

Mặt trời ban trưa chiếu cao trên đỉnh đầu, bóng người co ro thành một nhúm trên mặt đất, chất đống dưới thân. Hơi nóng oi bức rõ ràng đã nóng đến mức khiến cho Trương Thị đổ mồ hôi ròng ròng, nhưng trong lòng bà ta giống như là ôm phải tảng băng vậy, lạnh đến mức cả người run cầm cập.

Một là vì Lâm Tu Duệ thế mà lại động tay động chân với bà ta, hai là cho dù Lâm Tu Duệ không nói, bà ta cũng biết, cái đám bột phấn màu đỏ trong tay hắn chẳng phải là thứ tốt đẹp gì, tình hình xấu nhất thì chính là ****! Nhưng mà tại sao Lâm Tu Duệ lại chủ động đi dùng thứ đó chứ?

Thấy sắc mặt bà ta trắng bệch, tóc tai rũ rượi, tóc con bên tai cũng dính mồ hôi dán sát vào mặt mà bà ta cũng không thèm để ý, Xuân Diên và Đông Tuyết nhìn nhau một cái, đều cảm thấy quỷ dị không thôi. Vương phi yêu cái đẹp, là chuyện mà tất cả mọi người trong Vinh Xương Vương phủ đều biết rõ, bà ta trước giờ vẫn không chịu được trên người có chút không gọn gàng, nhưng bây giờ lại khác thường như thế này, lẽ nào là có mâu thuẫn gì với Thế tử sao?

Trương Thị với gương mặt trắng xanh kia cũng không nói gì, thậm chí cả những người làm làm biếng mà trốn vào một góc bà ta cũng không trách móc gì, bước loạng choạng ra khỏi Đăng Tiêu Các.

Hoa trong tiểu hoa viên bị ánh mặt trời hong đến khô héo, cánh hoa nhăn nhúm lại, ngọn gió lay động ban trưa thổi cành lá hai bên nhánh cây kêu xào xạc.

Trong bóng râm ngược nắng, có hai nha hoàn đang tránh nắng, thỉnh thoảng giơ tay làm quạt, mong xua tan được cảm giác nóng oi bức này.

\”Quận chúa bây giờ trở nên thật đáng sợ!\” Một tiểu nha hoàn chỉ buộc tóc hai chùm cài một đóa hoa quyên nói.

Nha hoàn dáng người cao dong dỏng còn lại nhỏ giọng hỏi: \”Xảy ra chuyện gì?\”

Bước chân của Trương Thị chững lại, tiếng nói chuyện đó rất nhỏ, lại bị tiếng gió che mất, nghe không rõ lắm, nhưng sau khi hai chữ Quận chúa lọt vào tai, thì bà ta vội vàng thả nhẹ bước chân, muốn đến gần thêm mấy bước, dựng tai lên lắng nghe.

\”Ài!\” Nha hoàn kia thở dài một hơi: \”Vốn dĩ lúc được chuyển từ phòng giặt đồ đến Phù Hương Viện, ta còn vui vẻ lắm cơ, cảm thấy cuộc đời cuối cùng cũng trở nên tốt đẹp rồi. Nhưng mà bây giờ xem ra, còn không bằng ở lại trong phòng giặt đồ đâu. Trước kia Quận chúa còn là một người khá là thân thiện, bây giờ thì tính tình nóng nảy, ngươi nhìn đi, cái răng này của ta là bị nàng ta dùng gậy đánh gãy đó.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.