[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen – Chương 63 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen - Chương 63

Từ sau ngày hôm đó, cả Vương phủ như rơi vào bầu không khí u ám chết lặng, bất kể Lâm Tương có nhảy nhót trong căn phòng kia như thế nào, uy hiếp cũng vậy, mà mắng chửi cũng thế, tạm thời chẳng có ai đi lo đến nàng ta, chỉ khổ cho những nha hoàn trong Phù Hương Viện, lúc nào cũng phải chịu sự dày vò nắng mưa thất thường của nàng ta.

Sau khi cổ của Trương Nghi Lâm suýt bị bẻ gãy, xém chút nữa là không thể tỉnh lại, bây giờ cả ngày ả ta cũng chỉ có thể yếu ớt mà nằm trên giường, dưỡng thương, không dám đi trêu ghẹo gì Lâm Tu Duệ nữa, trong lòng ả rõ nhất, Lâm Tu Duệ thật sự muốn ả chết, chứ không phải chỉ là uy hiếp mà thôi.

Còn Lâm Tu Duệ, có lẽ là do chột dạ hoặc là đang làm chuyện gì mà không thể để người khác biết được, nên cũng rất ít khi thấy hắn.

Sau khi nôn ra ngụm máu bầm ngày hôm đó, tình hình của lão phu nhân từ từ ổn định hơn, thần sắc già cỗi xanh xao trên mặt cũng dần mất đi, dần dần hồng hào hơn, lúc cho ăn cơm uống thuốc cũng biết mở miệng ra rồi, chỉ là bà vẫn hôn mê không tỉnh như cũ.

Phủ y ngày ngày chờ hầu, chạy đến chạy lui giữa Thọ An Viện và Sấu Ngọc Các, hỏi tình hình thì chỉ nói, rất nhanh sẽ tỉnh lại, nhưng mà cái rất nhanh này là bao lâu thì không ai biết được.

Ngày tháng cứ dần trôi qua trong sự bình tĩnh quỷ dị và u uất này.

Mặt trời rực lửa tháng sáu như thiêu đốt cả Thịnh Kinh, trong Thọ An Viện cây xanh ngập tràn, cũng coi như là không quá nóng. Mùi thuốc thay thế cho mùi Đàn Hương, tràn ngập khắp căn phòng.

Giang Thị canh bên cạnh giường của lão phu nhân, chăm sóc chu đáo, sau khi đút cho uống thuốc xong, lão phu nhân vốn không có động tĩnh gì chợt ho khù khụ, Giang Thị gấp gáp, vội đỡ lão phu nhân dậy ngồi dựa vào mình, Cố Hoài Du gác nồi thuốc trong tay xuống, lấy khăn lau nhẹ khóe miệng lão phu nhân.

Đợi cơn ho qua đi, tháy lão phu nhân vẫn chưa tỉnh, lại nhẹ nhàng cẩn thận đặt người nằm lại trên giường.

\”Hoài Du, con đi nghỉ chút đi, vất vả thức mấy ngày nay rồi, coi chừng bệnh mất.\” Giang Thị nhìn nàng nhẹ giọng nói.

Cố Hoài Du lắc lắc đầu, đè thấp giọng nói: \”Con không mệt. Nhị thẩm, chỗ này có con coi chừng, người đi nằm chút đi.\” Lão phu nhân có lẽ là người duy nhất đối xử tốt với nàng trong Vương phủ này, nhưng bởi vì lỗi lầm của nàng mới khiến bà thành như thế, hối hận áy náy không thôi, không nhìn thấy bà tỉnh lại thì lương tâm của Cố Hoài Du không yên ổn.

Giang Thị thở dài một tiếng, kéo tay Cố Hoài Du vỗ nhè nhẹ: \”Đứa bé ngoan, vất vả cho con rồi.\” Những chuyện này vốn dĩ là bổn phận của Trương Thị, bà ta không đến, lại để Cố Hoài Du lo hết toàn bộ.

Tình hình trước mắt của lão phu nhân, e là còn phải nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa. Năm ngày qua, cũng chỉ có Lâm Chức Yểu và Cố Hoài Du thay nhau chăm sóc, cái thứ không tim không phổi Trương Thị kia, mỗi ngày cũng chỉ xuất hiện một lát, giả vờ giả vịt mà làm cho có, không để cho người khác nói ra nói vào mà thôi.

Hóa ra Giang Thị không thích người của Đại phòng là do sau khi phu quân của bà mất đi, có thể nói là bà đã thấu hiểu đủ tình cảm lạnh nhạt của thế gian. Lần đầu gặp Cố Hoài Du, nhìn nàng giống Trương Thị đến thế, bà cũng chỉ cho là tâm tính của nàng giống như bà ta, chỉ đam mê quyền lực mà thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.