[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen – Chương 53 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen - Chương 53

Tống Thời Cẩn nhướn mày, nhanh chóng ngồi lại vào ghế, khóe môi dần dần nhếch lên, nhưng giọng nói vẫn yếu ớt như cũ: \”Vậy thì đành nhờ muội vậy.\”

Hắn buông tay ra, bộ áo bào trên người khi nãy chỉ là khoác đại lên, Cố Hoài Du vòng tay ra sau lưng hắn, sự ngại ngùng khi nãy đã hoàn toàn biến thành sợ hãi.

Nàng đứng yên không nhúc nhích, sợ khi nàng chạm vào Tống Thời Cẩn thì cảm giác buồn nôn đáng sợ kia lại cuộn trào lên.

Tống Thời Cẩn dường như biết là Cố Hoài Du đang sợ điều gì, nguyên do của chuyện này nàng không nói, hắn cũng không muốn đi tìm hiểu làm gì. Hắn chỉ biết những ám ảnh trong lòng nàng, nếu như không nhìn thằng vào chúng, thì chúng sẽ vẫn còn đó, hoặc có lẽ là tương lai sẽ còn mang đến nhiều tai họa ngầm hơn nữa, nên không bằng là bây giờ đi cào rách lớp vảy kia ra, đẩy hết màu bầm ra ngoài rồi dần dần chữa trị sau.

Lát sau, Tống Thời Cẩn đang quay lưng lại với nàng nói: \”Đừng sợ, là ta.\”

Giọng nói của hắn dịu dàng mà trầm thấp, mang theo sức mạnh an ủi người khác, khiến cho trái tim đang hoảng loạn của Cố Hoài Du chợt bình tĩnh lại. Lòng bàn tay siết chặt gấu váy vài cái, nàng mới thở nhẹ một hơi, chầm chậm đưa đặt lên cổ áo của hắn.

Áo bào vốn dĩ không có thắt lại, cho nên dần trôi xuống theo động tác của nàng, để lộ ra tấm lưng trắng . Đôi mắt của nàng đột nhiên mở to ra, trên lưng đầy những vết sẹo đã mất màu, vết sẹo dài nhất còn kéo dài từ eo đến góc khuất của áo bào.

Tống Thời Cẩn nhúc nhích bở vai, cả người run rẩy, cơ bắp phía sau lưng nháy mắt căng chặt lại.

Cố Hoài Du đột nhiên hoàn hồn lại, đầu ngón tay rời khỏi vết sẹo kia như bị phỏng vậy, sau khi xoa xoa ngón tay hai cái mới hắng giọng nói: \”Vết thương ở phía trước, huynh xoay người lại đi.\”

Miệng vết thương không lớn nhưng lại rất sâu, nằm ngay dưới xương quai xanh, cách tim không quá ba tấc, máu chảy ra ngoài đã được lau sạch, chỉ còn lại một cái lỗ to cỡ cây đinh, xung quanh sưng tấy, nhìn vào là thấy sợ hãi.

Lấy một ít thuốc trên bàn bôi lên trên, thuốc bột màu trắng nháy mắt bị máu nhuộm thành màu đỏ, Cố Hoài Du có chút áy náy, trong lòng có một cảm giác không nói thành lời, nhỏ giọng hỏi: \”Đau không?\”

Tống Thời Cẩn cúi mi nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nàng, không lệch đi chút nào, lắc đầu một lát, rồi lại liên tục gật đầu, cổ họng hơi khàn: \”Đau lắm.\”

Cố Hoài Du mím chặt môi: \”Xin lỗi, muội…muội không có cố ý.\”

\”Ta biết.\” Hắn nhanh chóng đáp lại.

Hơi thở nóng bỏng phả vào vị trí trái tim, Tống Thời Cẩn khép hờ mắt lại, Cố Hoài Du đang quấn băng quanh vết thương một cách cẩn thận từng li từng tí, đôi mi dài in bóng trên đôi mắt nàng, một lọn tóc rớt xuống từ mang tai nàng, đuôi tóc lướt qua bờ vai hắn, khiến trái tim hắn ngứa ngáy.

\”Xong rồi.\” Cột miếng vải lại, Cố Hoài Du đứng dậy, nhìn bên ngoài cửa sổ một cái: \”Thời gian không còn sớm nữa, muội về trước đây.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.