[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen – Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dịch Full] Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia [Ngôn Tình Cổ Đại] – Cáo Mũ Đen - Chương 52

Sắc đêm như là một hũ mực không hòa tan được, vầng trăng cong như lưỡi liềm treo trên cao, tiếng ve kêu râm ran, ánh nên le lói chiếu trên mặt Cố Hoài Du tạo nên chỗ sáng chỗ tối. Sau khi Trần Uyên châm cứu ba lần, thì tình hình của nàng đã đỡ hơn rất nhiều, bây giờ hô hấp cũng ổn định hẳn rồi, nàng chỉ là đang ngủ một cách yên lặng mà thôi.

Lâm Chức Yểu bê một cái ghế ngồi bên giường, hai cánh tay để trên cạnh giường đỡ lấy mặt nàng rồi nhìn chằm chằm Cố Hoài Du, niềm hi vọng duy nhất trong lòng nàng bây giờ là, Cố Hoài Du có thể nhanh chóng tỉnh lại, nếu như muội ấy bị điên thì cả đời này e là nàng sẽ sống mãi trong sự hối hận mất.

Lục Chi đứng hầu bên cạnh, thấp giọng khuyên nhủ: \”Đêm đã khuya rồi, Đại tiểu thư người đi nghỉ ngơi trước đi, chỗ này đã có nô tỳ trông coi rồi.\”

Lâm Chức Yểu không quay đầu lại, phất phất tay nói: \”Không cần, nếu như ngươi mệt thì cứ đi nghỉ trên sạp trước đi, không nhìn muội ấy tỉnh lại, ta không yên tâm.\”

Tiếng y phục ma sát khẽ vang lên, giọng nói của Lâm Tu Ngôn vang lên sau lưng hai người: \”Muội ra ngoài với ta một lát!\”

Lâm Chức Yểu ngây người, sau đó đứng dậy, cúi gằm đầu đi theo Lâm Tu Ngôn ra khỏi phòng.

Trong Tống phủ đã bắt đầu thắp đèn lên, đèn bát giác bị gió thổi đung đưa không ngừng, trong ánh đèn mờ mờ sắc mặt của Lâm Tu Ngôn rất khó coi. Lâm Chức Yểu xưa nay không sợ ai cả, nhưng chỉ cần Lâm Tu Ngôn trầm mặt xuống, thì không hiểu tại sao khí thế của nàng lại giống như là trái bong bóng bị lủng lỗ, không còn chút không khí nào bên trong cả.

\”Ta hỏi muội, hôm nay muội đi đâu?\”

\”Theo… Theo dõi Trần Uyên.\” Lâm Chức Yểu nhìn chằm chằm mũi chân mình, giọng nhỏ như muỗi kêu.

Lâm Tu Ngôn cau mày lại, trách: \”Lớn tiếng lên!\”

Vai Lâm Chức Yểu run lên, giọng nói lớn thêm hai phần: \”Theo dõi Trần Uyên.\”

Lâm Tu Ngôn cắn chặt răng, cơn giận đến bên bờ môi, hắn cười lạnh nói: \”Muội giỏi lắm rồi ha, có biết là mình đang làm gì không hả?\” Lá gan của Lâm Chức Yểu lớn, hắn vẫn luôn biết, nhưng mà hắn không ngờ rằng nàng lại ngông cuồng đến mức đó, dám học theo người ta đi theo dõi kẻ khác, bản thân nàng làm xằng làm bậy thì cũng thôi, lại còn cố tình dẫn theo Cố Hoài Du nữa chứ.

Lâm Chức Yểu cúi gằm đầu, cằm nàng dường như sắp dính lên cổ luôn rồi, sợ hãi nói: \”Muội chỉ là muốn, nhìn thử Trần Uyên… Nhưng mà đi một mình thì ngại, nên mới gọi Hoài Du muội muội theo.\”

Lâm Tu Ngôn nghe vậy, tức đến mức nói không nên lời, đương nhiên là hắn đã hiểu lầm ý của nàng, đưa tay chọt chọt cái trán của nàng, hắn nghiêm giọng: \”Qua vài ngày nữa thì đã đến lúc xem mắt… muội… Tự mình làm bậy thì cũng thôi đi, còn kéo theo Tam muội nữa!\”

Siết chặt nắm tay, Lâm Tu Ngôn thở phì phò một lát mới có thể nhịn lại nỗi xúc động muốn bổ đầu nàng ra ngay lập tức để xem bên trong đó có chứa thứ gì.

Nghe kể về dáng vẻ lúc ban ngày của Cố Hoài Du, hắn vừa đau lòng, lại vừa tức Lâm Chức Yểu.

Hắn chỉ có một muội muội ruột thịt mà thôi, nếu như nói là không để ý đến chuyện hôn sự của nàng thì chắc chắn là giả rồi. Sau khi Giang Thị nói với hắn là có ý muốn kết thân của Trần gia thì Lâm Tu Ngôn đã sai người đi nghe ngóng về Trần Uyên rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.