Hôm nay Vương phủ rất náo nhiệt, cành trúc la đà, tiếng gió thổi qua xuyên qua bức tường quanh hành lang truyền đến trong tai Cố Hoài Du.
Tiếng người náo nhiệt trong hoa viên, lúc Cố Hoài Du còn đang ở trong viện thì Lâm Tương đã đi đến trong đình thủy tạ.
Mạc Chỉ Lan vội càng chạy đến, kéo Lâm Tương thân thiết nói: \”Tương Nhi, đã lâu rồi không gặp, chân muội đã đỡ hơn chưa?\”
Lâm Tương vừa nghĩ đến chuyện này liền tức. Cố Hoài Du không bị gì hết, còn nàng ta thì lại bị thương, cái tên khốn Vương Khuê bây giờ cũng không có tin tức gì, còn khiến cho nàng ta mất mặt trước bao nhiêu nhiêu người, cơn giận này thật khó mà nuốt trôi.
Trên mặt không để lộ chút biểu cảm nào, nàng ta cười nói: \”Cũng đỡ hơn rồi, vốn là vết thương nhỏ, nhưng ca ca cứ bắt ta phải nằm trên giường dưỡng bệnh.\” Ngập ngừng một lát nàng ta lại nhìn về phía những người khác: \”Đã nhiều ngày chưa gặp mọi người, e là cũng có chút xa lạ.\”
Trần Lan chớp chớp mắt, khóe miệng cong cong: \”Làm gì có.\”
\”Ý, sao không thấy muội muội của ngươi đâu?\” Người xung quanh đột nhiên hỏi.
Lâm Tương trả lời tùy tiện: \”Hôm nay đông người, ta còn chưa thấy muội ấy nữa là.\”
Một thiên kim thân hình tròn trịa cười phụt một tiếng: \”E là nhiều người, xấu hổ không dám gặp ai rồi! Dù sao cũng lớn lên ở trong am, làm gì đã được gặp những buổi tiệc nhiều người như thế này.\”
Nụ cười trên gương mặt Lâm Tương không giảm, hơn nữa cũng không phản bác gì, trong lòng Mạc Chỉ Lan hiểu rõ, tùy tiện nói: \”Lớn lên trong núi, hành vi chắc chắn thô bỉ, xấu hổ không dám gặp ai là chuyện bình thường.\”
Đúng lúc này Lâm Chức Yểu đang đi vào trong viện cười một tiếng, liếc mắt nhìn đám người trong đình thủy tạ, nhấc chân muốn đi chỗ khác.
Mạc Chỉ Lan vội vàng nhảy dựng lên: \”Lâm Chức Yểu, ngươi có ý gì!\”
Lâm Chức Yểu xoay người lại, đôi chân mày nhướn lên khẽ nhíu lại, cánh tay đặt trên cái roi được quấn ngay eo, lạnh lùng nói: \”Không có ý gì.\”
\”Ngươi…\” Sau khi Mạc Chỉ Lan nhìn thấy động tác của nàng, cổ họng nghẹn lại, xoay người ngồi lại vào chỗ.
Nàng ta thật sự sợ chọc giận Lâm Chức Yểu, cái roi trên eo nàng đã từng đánh lên người Mạc Chỉ Lan. Dù sao thì mấy năm trước, nàng cũng đã từng ra tay đánh không ít những người bàn tán về nàng.
Bình thường Lâm Chức Yểu không thích nhất chính là vẻ mặt giả dối này của bọn họ, bộ dáng khó hiểu vô cùng, hôm nay đột nhiên lại có hứng, tìm một chỗ ngồi xuống trong ánh mắt khó hiểu của mọi người.
Nhị phòng của Lâm gia không có thế lực gì, Lâm Chức Yểu trong mắt các thiên kim chẳng qua chỉ là một kẻ thô lỗ không hơn không kém, do đó khi nàng ngồi xuống, một hồi lâu cũng không ai để ý đến nàng, chính nàng cũng chẳng thấy ngại ngùng gì, ngồi cắn hạt dưa trên bàn một mình.
Lúc Cố Hoài Du dắt hai nha hoàn đi đến hoa viên, vừa nhìn liền thấy ngay Lâm Tương đang được các thiên kim vây quanh, còn có Mạc Chỉ Lan dính lấy nàng ta và Lâm Chức Yểu ngồi lủi thủi một mình trong góc gần đó.