Sau khi gặp Liễu Quý phi, trong tay Cố Hoài Du lại có thêm mấy món quà gặp mặt, Tống Thời Cẩn đích thân đến điện Quỳnh Phương đón nàng, Liễu Quý phi cũng không giữ nàng lại, để ma ma bên cạnh đích thân đưa hai người đến ngoài của cung.
Trên đường về Tĩnh Vương phủ, mặt trời đã dần lên cao, xe ngựa phi như bay khiến cho gió thổi màn che trên xe bay phấp phới.
Tống Thời Cẩn dựa trên thành xe, nắm lấy một bàn tay của Cố Hoài Du mà chơi đùa, thần sắc vô cùng vui vẻ.
Cố Hoài Du nghiêng đầu nhìn hắn, im lặng một hồi lâu rồi mới hỏi: \”Lời khi nãy chàng nói là thật hay giả vậy?\”
Bàn tay Tống Thời Cẩn khựng lại, giọng nói thấp xuống, không trả lời mà hỏi ngược lại nàng: \”Nàng sẽ để ý sao?\”
Cố Hoài Du tách kẽ tay hắn ra, đầu ngón tay luồn vào sau đó nắm chặt lại, chớp chớp mắt cười nói: \”Nếu như chàng thích trẻ con, thì qua hai năm nữa chúng ta có thể ra bên ngoài nhận nuôi một đứa, nếu như không thích thì cứ sống hai người như vậy cũng chẳng có gì không ổn cả, rảnh rỗi thì đi dạo đó đây, không có vướng bận gì mà bên nhau đến già.\”
Bàn tay Tống Thời Cẩn dùng sức kéo lại, kéo nàng ngồi lên đùi mình, ôm lấy eo nàng rồi kề sát bên tai mà nói: \”Ta không nói như vậy thì sao Hoàng thượng bằng lòng tha cho ta chứ?\”
Cố Hoài Du ngây ra, \”Nói như vậy là…\” Chàng nói bậy đó à?
Tống Thời Cẩn nhướn nhướn mày, mặc nhận, giữa đầu mày có ý cười nổi dậy, thấp giọng nói: \”Không ngờ là phu nhân thích ta đến như vậy.\”
Cố Hoài Du liếc hắn một cái, thuận thế nâng mặt hắn lên hôn một cái: \”Đúng vậy đó, còn không phải là thích đến khắc trong xương máu sao.\”
Chút cảm giác mềm mại tan đi, ánh mắt của Tống Thời Cẩn đột nhiên tối lại, duỗi tay ôm chặt lấy ót nàng mà đuổi theo, bàn tay cũng bắt đầu không thành thực mà trượt dọc theo đùi nàng, sự ấm áp và mềm mại cách một lớp y phục dính sát vào lòng bàn tay, cánh tay ôm lấy eo nàng của hắn nhấc lên, đầu gối chống dậy, hắn đè cả người nàng dựa lên trên thành xe.
Cố Hoài Du còn chưa kịp phản ứng lại thì hắn đã thay đổi tư thế, nàng gần như là ngồi lên đùi hắn, khoảnh khắc mà bàn tay hắn trượt xuống thì liền cảm nhận được chỗ nào đó của hắn có chút kì lạ.
Nàng bắt lấy bàn tay đang sờ mó lung tung của hắn, hơi thở có chút tán loạn: \”Đừng làm bậy! Bên ngoài còn có người.\”
Hầu kết của Tống Thời Cẩn lên xuống, hắn lấy tay che mắt mình lại, ngửa đầu thở dài một tiếng.
Cố Hoài Du mím mím môi, suy nghĩ khoảng chốc lát rồi bắt lấy tay hắn kéo ra, ngồi thẳng người dậy hôn lên đôi mắt hắn, sau đó đỏ mặt mà kề tai nói: \”Buổi tối… có được không?\”
Tống Thời Cẩn hít sâu một hơi rồi thở nặng nề ra, khàn giọng nói: \”Nàng đừng hành hạ ta.\”
Cố Hoài Du vòng tay ôm lấy cổ hắn, đối diện với ánh nhìn của Tống Thời Cẩn, tiếng vó ngựa bên ngoài che mất lời của nàng: \”Có hành hạ gì chàng đâu…\”
Ánh sáng trong xe ngựa hơi tối, trên người nàng mang theo mùi hương ấm áp nhàn nhạt, trong mắt có tia gian xảo.
Tống Thời Cẩn có chút chịu không nổi, \”Đến cả hơi thở của nàng cũng đang hành hạ ta.\”