Lục Tranh tỉnh dậy đã thấy chuyển ngày sang hôm sau rồi, một con lông xù xù nhảy cẫng lên rồi lao xuống nhà. Chốc lát sau Khiết Bảo Ngao đi vào nói sơ qua về tình hình có chất dẫn dụ của Omega ngày hôm qua.
Lục Tranh đánh răng rửa mặt xuống phòng ăn ăn sáng. Hôm nay đông hơn mấy hôm trước một chút, đã có mấy thành viên trong các thanh niên trẻ trở về nên náo nhiệt hơn nhiều. Nhưng tiếp theo thì không như vậy nữa bởi ai cũng chạy lên phòng ôn bài chuẩn bị thi cuối kì. Lục Tranh ban đầu không hiểu tại sao Khiết Bảo Ngao được về sớm hơn mấy người kia một ngày, hóa ra là do sức học của Khiết Bảo Ngao không bằng mấy thành viên còn lại nên phá lệ được về trước, vậy cũng có nghĩa những người đang đi học mà về cuối cùng là những người có sức học tốt nhất. Tuy là vậy nhưng người có sức học yếu nhất cũng lọt vào hàng top các thí sinh cao điểm nhất, tức là chỉ luôn dưới những người có sức học tốt hơn kia.
Do nguyên chủ đã tốt nghiệp, công việc hiện tại cũng không liên quan đến học tập nên Lục Tranh vinh hạnh thoát khỏi cái gọi là học viện cùng hai kì thi cuối kì mỗi năm.
Lục Tranh sau khi ăn sáng liền lên phòng tiếp tục soạn bản thảo. Hôm qua cậu mới chỉ soạn đến hết một phần nhỏ, bây giờ chiến đấu tiếp thôi.
Rút kinh nghiệm từ lần Khiết Huệ lên gọi cậu xuống ăn sáng, Lục Tranh hẹn giờ đến 11 giờ thì báo, cũng tức trước giờ ăn trưa 30 phút. Cậu không ngồi như hôm trước mà nằm xuống rồi chiếu màn hình giả lập lên trần nhà.
Sau khi tuần thi cuối kì của các thanh niên kết thúc thì Lục Tranh cũng hoàn thành một phần đầu của \”Mạt thế nhân sinh\”. Cậu lại dành ra một ngày để kiểm tra xem có lỗi gì không, sau đó đăng lên tài khoản của nguyên chủ trong mảng sáng tác – Viết. Chỉ cần không vi phạm bản quyền hay đạo văn thì các tác phẩm đều được công nhận và việc đăng kí bản quyền cho tác phẩm văn mạng lại càng dễ đến không thể dễ hơn, chỉ cần click vào ô \”đăng ký bản quyền\” là cái gì cũng xong. Cái hay ở chỗ tuy có nhiều nhà nghiên cứu sử học đã viết sách nhưng nguyên chủ và Lục Tranh lại chưa từng có một chi tiết nào trùng lặp với họ, hơn cả họ chỉ có thể nói khát quát, ít đi vào chi tiết nhưng nguyên chủ và Lục Tranh lại làm điều ngược lại, đi vào chi tiết và phác họa cuộc sống một cách sống động như đã từng trải qua.
Thường thì cho dù có cố cũng rất khó để bắt chước phong cách hành văn của người khác, bởi mỗi người đều có suy nghĩ và lối tư duy khác nhau. Cho dù có bắt chước thành công ở đoạn đầu cũng khó tránh khỏi việc lối tư duy của mình ảnh hưởng đến cách hành văn ở đoạn sau. Ấy vậy mà Lục Tranh không hiểu sao sau khi đọc qua các bài viết của nguyên chủ thì cậu liền có thể chắp ghép các sự kiện trong trí nhớ với phong cách hành văn của nguyên chủ để trở thành một tác phẩm mới. Lục Tranh không biết đây là do tác phẩm của nguyên chủ ảnh hưởng mà vô tình làm theo hay do chính cậu bắt chước quá hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức đọc từ đầu tới cuối bản thảo cũng khó tìm ra cái gì kì lạ.
Bài viết cho dù đăng lên mạng hay xuất bản thì người viết vẫn sẽ được nhận tiền chẳng qua phương pháp khác nhau. Nếu đăng lên mạng, người xem miễn phí nhưng người viết được nhận tiền qua quảng cáo. Còn nếu xuất bản thì người viết sẽ nhận được nhuận bút và cả tiền qua lượt đọc online. Mà thu nhập của nguyên chủ ở mảng nào cũng nhiều, thậm chí bài đăng về cuộc sống trước mạt thế của nguyên chủ còn được trích đoạn rồi đưa vào chương trình giảng dạy nên lại được nhận thêm một khoản nữa. Tiếc là nguyên chủ không bao giờ tham gia giảng dạy hay thảo luận, nếu không thì cũng sẽ có thêm một khoản không nhỏ; thật ra, nếu đổi lại là Lục Tranh thì cậu cũng không muốn đi.