Hôm nay là một ngày khá mệt mỏi đối với Bakugou, cậu phải làm công việc của hai người do Kone nghỉ ốm, nào việc đi tuần, xử lý đám tội phạm, viết báo cáo cuối ngày… may mà Fumika cũng giúp đỡ cậu phần nào trong việc viết báo cáo. Khi đi tuần cậu cũng luôn nhận được sự quan tâm nhiệt tình của dân chúng, nhất là mấy cô nữ sinh cứ thấy cậu là hú hét:
– Oa, Dynamight đẹp trai quá.
– Dynamight, bên này bên này.-Dơ tay lên vẫy vẫy.
– Trời ơi, có thể chia sẻ với bọn em cách dưỡng da của anh không?
– Nhìn bộ ngực và vòng eo của anh ấy kìa, tôi con gái mà còn mê á!
– …bla…bla
Katsuki đến bó tay với mấy cô nữ sinh, quay lại dịu dàng nói:
– Này các em, anh rất vui vì được các em yêu mến, nhưng thay vì hỏi anh bí quyết dưỡng da hay khen anh đẹp trai, anh muốn các em hãy nhìn vào thành tích đánh bại tội phạm của anh. Và đừng quên cố gắng học tập, tương lai trở thành những anh hùng tài giỏi, lúc đấy biết đâu chúng ta lại là đồng nghiệp làm việc chung với nhau?! Anh rất mong chờ ngày ấy đấy.
Nói rồi cậu mỉm cười đưa tay lên xoa đầu một cô gái, những cô nữ sinh còn lại đều nhìn cậu với ánh mắt long lanh cún con, có vẻ lời nói của cậu đã chạm đến trái tim của những thiếu nữ kia. Một cô gái bất chợt lên tiếng:
– A-Anh Dynamight, anh có thể cũng x-xoa đầu em được không?
– Hả???-Cậu muốn xác nhận lại.
– Em nữa.
– Em nữa.
– Em cũng muốn.
– Cả em nữa.
Đám đông phía sau nhao nhao, Katsuki đơ luôn rồi, vội quay đầu co chân bỏ chạy, mấy cô bé còn đuổi theo cậu một đoạn, khó khăn lắm mới cắt đuôi được. Sau lần đấy cậu rút ra được kinh nghiệm: không tự ý xoa đầu người khác – đặc biệt mấy cô nữ sinh.
Còn quá nhiều báo cáo phải hoàn thành, có lẽ hôm nay cậu không về sớm được, đành lấy điện thoại nhắn tin cho Deku:
\”Nay mày cứ về trước, tao còn bận một số việc.\”
\”Được thôi, tầm mấy giờ em về? Tôi nấu cơm chờ em!\”
\”Tao chưa biết, còn quá nhiều báo cáo, chị Fumika đang giúp tao viết nốt.\”
\”Chị Fumika cũng ở đó?\”
\”Ừ!\”
……..
Katsuki vứt điện thoại sang một bên tiếp tục làm việc. Hai người vùi đầu xử lý các công việc cuối ngày, những đồng nghiệp khác lần lượt ra về, họ cũng muốn giúp Bakugou nhưng cậu từ chối, cậu biết công việc của ai cũng vất vả, hơn nữa ở nhà còn con nhỏ mong họ về sớm nên cậu không muốn phiền đến những đồng nghiệp khác, đống báo cáo này tăng ca thêm chút nữa là viết xong thôi. Lúc đầu cậu nghĩ vậy, nhưng Kone chết tiệt để lại cho cậu quá trời báo cáo của ngày hôm qua chưa viết, cộng thêm của hôm nay… Ôi hoa mắt quá. Đưa tay lên xoa xoa hai huyệt thái dương, nhìn đồng hồ cũng đã gần 7 giờ, cậu quay sang bắt chuyện với Fumika – cũng là để giảm bớt buồn chán:
– Fumika, cảm ơn chị đã giúp tôi nhé.
– Ôi dào có gì đâu mà cảm ơn chứ, việc nên làm mà.
Rồi cậu không nhịn được mà hỏi về buổi chiều cuối tuần nọ:
– Ờ…ờm, buổi đi chơi hôm trước…ổn chứ?
– Ừm vui lắm. Bọn tôi đi xem phim, đi ăn rồi đi dạo, nhìn cậu Midoriya tôi không nghĩ cậu ấy có khiếu hài hước như vậy đâu, cậu ấy chọc tôi cười suốt cả buổi đi chơi, vui lắm. Tiếc là cậu rời đi sớm quá, tôi chưa có cơ hội đi chơi cùng cậu.
– Vậy à! Chị vui là được rồi.
Cậu nở nụ cười nhẹ. Deku có khiếu hài hước và chọc Fumika cười suốt ư? Cậu chưa bao giờ thấy được mặt đấy của hắn, thật ghen tị với chị ấy quá. Đang lúc suy nghĩ vu vơ chợt có tiếng mở cửa, người bước vào là hắn:
– Sao mày lại đến đây? Tao nhắn mày về trước rồi mà?!
– Chào hai người, tôi mang đồ ăn đến tiếp viện đây!!!
Nói rồi hắn đặt túi đồ ăn lên bàn, là vài lon nước tăng lực và 3 bát mì Katsudon đóng hộp, hiển nhiên hắn cũng chưa ăn tối. Fumika đáp lời:
– Hay quá, tôi cũng có chút đói bụng.- Quay sang Katsuki.- Chúng ta nghỉ ngơi ăn chút gì đã, cảm ơn nhé cậu Midoriya.
– Không có gì, hai người mau ăn đi kẻo nguội.
Đỡ lấy bát mì, cậu khá ngạc nhiên khi Izuku gọi cho cậu bát mì siêu cay – vì hắn không ăn được cay nên suốt thời gian qua cậu đã không nấu bất kỳ món cay nào, có chăng cũng chỉ chút xíu cay – hắn vẫn nhớ sở thích của cậu khiến trong lòng Katsuki có chút vui vui. Ba người cùng nhau ăn tối, Fumika vì ăn quá nhanh nên bị sặc. Deku lên tiếng:
– Xem chị kìa ăn từ từ thôi, haha, như con nít vậy.-Rồi đứng lên đi lấy giấy cho cô.
– Khụ… cảm ơn cậu… khụ khụ, tại mì nhìn ngon quá… khụ, tôi sợ để lâu nó trương mì.-Ho xong cô lại tiếp tục ăn.
– Cẩn thận tóc của chị!
Tóc của Fumika vì dài nên vô tình vướng vào bát mì khi cô cúi xuống ăn, Deku dùng tay vén tóc cho cô, còn chu đáo lấy sợi dây buộc lại tóc để cô ăn dễ dàng hơn. Fumika đỏ mặt ngượng ngùng nói cảm ơn. Hai người tình chàng ý thiếp mà dường như quên mất sự tồn tại của Bakugou, chứng kiến những hành động đó của Izuku trong lòng cậu đau nhói, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu cố gắng nặn một nụ cười gượng gạo, ho nhẹ một tiếng hai người nọ mới giật mình chú tâm lại ăn nốt bát mì.
Ra là vậy!\’. Chuyện Deku đến đây ngày hôm nay…