Đế Vương Công Lược – Ngữ Tiếu Lan San – Chương 59: Không chết chính là không sao [Cùng lắm thì quay về tây nam thôi] – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đế Vương Công Lược – Ngữ Tiếu Lan San - Chương 59: Không chết chính là không sao [Cùng lắm thì quay về tây nam thôi]

Một khi Kim Tàm Tuyến thức tỉnh thì ít nhất cũng phải bốn năm ngày mới có thể lần nữa ngủ đông. Đoạn Bạch Nguyệt dựa vào đầu giường, hỏi: \”Lúc nào trở về hành cung?\”

Sở Uyên nói: \” Sau khi ngươi bình phục lại.\”

\” Mấy ngày trước vẫn còn nói là có một đám quan viên địa phương đang chờ được cầu kiến.\” Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu. \” Nếu vẫn đợi ở nơi này không trở về, ai thì ta không biết chứ vị Đào đại nhân kia chắc chắn lại sẽ nóng nảy.\”

\” Ai muốn cầu kiến thì cứ để cho hắn đợi.\” Sở Uyên giúp hắn lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán: \” Muốn ăn cái gì? Ta bảo phòng bếp nấu cho ngươi.\”

Đoạn Bạch Nguyệt nắm tay hắn, đưa lên môi hôn một cái: \” Nghe lời, trở về đi.\”

Sở Uyên nói: \” Ngươi đuổi ta đi!\”

Đoạn Bạch Nguyệt dừng một chút: \” Mỗi ngày mỗi đêm ta đều chỉ nghĩ muốn trói ngươi trở về tây nam, làm sao có thể đuổi ngươi đi.\”

Sở Uyên nhìn thẳng vào mắt hắn.

Đoạn Bạch Nguyệt thở dài: \” Chẳng qua là không muốn để ngươi nhìn thấy ta chật vật thế này thôi.\”

\” Tại sao lại phải trăn trở nhiều như vậy.\” Sở Uyên rút tay về: \” Dù là mình đồng da sắt đi nữa thì cũng sẽ có lúc sinh bệnh. Ngươi còn chưa nói, tối nay muốn ăn cái gì?\”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: \” Mì lạnh.\”

\” Toàn thân lạnh như băng, còn ăn mì lạnh cái gì.\” Sở Uyên cau mày: \” Không cho ăn!\”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: \” Ngươi xem, ngươi hỏi ta, nhưng lại không nghe ta.\”

Sở Uyên đỡ hắn nằm xuống, đắp chăn đàng hoàng rồi xoay người ra cửa.

Nam Ma Tà đang ngồi xổm trong sân chờ, thấy hắn ra ngoài thì vội vàng đứng dậy.

Sở Uyên nói: \” Có thể phiền tiền bối tới phòng bếp một chuyến, phân phó nhà bếp nấu ít cháo gà đưa tới đây được không?\”

\” Tất nhiên là được.\” Nam Ma Tà liên tục gật đầu, canh gà tốt lắm!

\” Đa tạ tiền bối.\” Sở Uyên nói: \” Còn một chuyện nữa muốn hỏi tiền bối.\”

\” Hoàng thượng đừng khách khí, muốn biết cái gì thì cứ hỏi ra là được.\” Nam Ma Tà vỗ ngực: \” Bảo đảm tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn.\”

< Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn: biết không không nói, nói không không hết -> biết thì không có chuyện không nói, nói thì không có chuyện nói không hết -> biết gì nói nấy>

\” Lần này Kim Tàm Tuyến phác tác, so với lần trước ở Hoan Thiên Trại dường như nghiêm trọng hơn rất nhiều. Ta đã thử mạch tượng của hắn, lúc hôn mê thì gần như đã có lúc tạm ngừng.\” Sở Uyên nói: \” Tình hình có biến hóa gì hay sao?\”

Nam Ma Tà nói: \” Kim Tàm Tuyến phát tác vốn là lần sau mạnh hơn lần trước.\”

Sở Uyên cau mày.

Nam Ma Tà tiếp tục nói: \” Nếu trên người quá lạnh thì che chắn kĩ một chút sẽ ấm lên.\”

Sở Uyên nói: \” Có thật là sẽ không nguy hiểm đến tính mạng không? Lúc trước hắn đã từng nói, nếu luyện Bồ Đề tâm kinh thì có thể ngăn chặn độc tố của Kim Tàm Tuyến. Vậy lần này trở về tây nam bế quan\’xong là có thể an tâm rồi phải không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.