Đế Vương Công Lược – Ngữ Tiếu Lan San – Chương 149: Ôn tình [Tần Cung chủ cũng không có gì đáng để ước ao] – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đế Vương Công Lược – Ngữ Tiếu Lan San - Chương 149: Ôn tình [Tần Cung chủ cũng không có gì đáng để ước ao]

Lúc hai người tới nơi thì Diệp Cẩn vẫn đang ngồi xổm trên boong thuyền nghiên cứu tấm ván gỗ Thẩm Thiên Phong mang về, cùng với chiếc thuyền nhỏ Đoạn Bạch Nguyệt chèo về. Ôn Liễu Niên thì lại nắm một cây gậy gỗ đâm đâm hai con cá lớn trong túi lưới—-đều vì thiếu nước mà không có chút tinh thần nào, thoạt nhìn nửa chết nửa sống.

\”Hoàng thượng, Tây Nam Vương.\” Thẩm Thiên Phong đang đứng tựa người trên cửa: \” Tiểu Cẩn và Ôn đại nhân nghiên cứu nãy giờ, nhưng tạm thời vẫn không phát hiện ra được manh mối gì.\”

\” Vất vả rồi.\” Sở Uyên đi vào khoang thuyền: \” Nếu mệt mỏi quá thì cứ trở về nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc cũng có thể khiến đầu óc tỉnh táo hơn.\”

\” Chỉ có thể nhìn ra được thứ gỗ này tối màu hơn những loại gỗ bình thường khác một chút.\” Diệp Cẩn nói: \” Đại khái là vì đã ngâm trong nước biển quá lâu, lại phơi nắng phơi gió cả ngày nên chỉ có thể ngửi được mùi của biển, hoàn toàn không phân định được mùi dược liệu mà bọn chúng tẩm lên.\”

\” Con quái ngư kia thì sao?\” Sở Uyên lại hỏi.

\” Bẩm Hoàng thượng, trước đây chưa từng thấy loài này.\” Ôn Liễu Niên nói: \” Nhưng dưới biển sâu có vô vàn loài vật kì quái, chưa từng thấy cũng không có gì phải ngạc nhiên. Trong miệng con cá này có hơn mười hàng răng sắc nhọn, có thể dễ dàng cắn thủng cả tấm ván gỗ dày bình thường, nhưng lại không có độc, chỉ là tính tình cực kì hung hãn nóng nảy.\”

\” Dù không có độc thì cũng không dễ gì xông qua bầy cá được, số lượng quá nhiều.\” Đoạn Bạch Nguyệt nói: \” Huống chi dù có thể xông qua được thì cũng phải tiêu hao rất nhiều tinh lực, hao binh tổn tướng chỉ vì một bầy cá như vậy cũng không đáng.\”

\” Được rồi.\” Sở Uyên rút tấm ván gỗ trong tay Diệp Cẩn đi, giúp hắn sửa snag lại mái tóc: \” Nghe lời, theo Thiên Phong về phòng nghỉ ngơi đi, nhìn vẻ mặt ngươi đau khổ thù hận như vậy, còn tưởng ngươi muốn cắn thứ đồ chơi này một ngụm nữa.\”

\” Biết đâu như vậy cũng được a.\” Diệp Cẩn quét mắt về phía mép thuyền nhỏ, hay là liếm một chút? Tất nhiên việc này đích xác có chút buồn nôn.

Nhìn hắn vẻ mặt thì ghét bỏ nhưng lại rất nóng lòng muốn thử, Thẩm Thiên Phong thấy đầu đau như muốn nứt ra, trực tiếp nhấc bổng hắn lên ôm ra ngoài.

\” Ôn ái khanh cũng về nghỉ ngơi sớm đi.\” Sở Uyên nói: \” Phải đánh trận nhưng cũng phải ngủ, những người tập võ dù sao thân thể vẫn tốt hơn, khanh là văn nhân, gắng gượng hoài như vậy cũng không được.\”

Ôn Liễu Niên mau chóng nói: \” Không sao, vi thần ăn nhiều lắm.\”

Triệu Việt: \”….\”

Sở Uyên bảo Triệu Việt đưa Ôn Liễu Niên trở về chỗ ở, ngồi xổm xuống quan sát con cá lớn kia một trận, sau đó đứng dậy nói: \” Đi thôi, chúng ta cũng về phòng.\”

\” Từ cổ chí kim, Hoàng đế như ngươi vậy e là chỉ có một người.\” Đoạn Bạch Nguyệt nhéo nhéo gương mặt hắn.

\” Ta thế nào?\” Sở Uyên không hiểu.

\” Không chỉ phải quan tâm quốc gia đại sự, mà còn phải hối thúc thần tử đi ngủ.\” Đoạn Bạch Nguyệt nói: \” Thật không biết là phải khen ngươi hay là chế nhạo ngươi nữa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.