Đế Vương Công Lược – Ngữ Tiếu Lan San – Chương 148: Bầy cá [Yêu kiếm tỉnh] – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đế Vương Công Lược – Ngữ Tiếu Lan San - Chương 148: Bầy cá [Yêu kiếm tỉnh]

Nước biển đã đỏ thẫm một mảnh nhưng bầy cá vẫn đang điên cuồng cắn xé lẫn nhau. Diệp Cẩn nhíu mày nói: \”Dường như đối phương muốn dùng mùi máu tươi để dẫn vật gì đó tới đây.\”

Vừa dứt lời thì ngoài khơi liên tiếp xuất hiện những nhóm bọt khí sôi lên sùng sục, Đoạn Bạch Nguyệt che chở Sở Uyên ở phía sau lưng mình, tay phải nắm chặt chuôi kiếm.

Chỉ một lát sau, mặt nước dao động càng ngày càng kịch liệt, ngay cả đội thuyền cũng bắt đầu lung lay. Tiết Hoài Nhạc phất tay hạ lệnh cung tiễn thủ chuẩn bị, nhưng các binh sĩ còn chưa kịp kéo dây cung thì cũng đã có một con quái ngư to dài khoảng chừng bảy tám thước phóng ra khỏi lòng biển, há to miệng lộ ra hàm răng sắc bén phản chiếu ánh nắng mặt trời, hai mắt lồi ra, vây cá quẫy liên tục trong không khí. Sau đó là con thứ hai, con thứ ba, càng ngày càng nhiều cá lớn lao lên từ đáy biển, giống như ruồi nhặng thấy máu, như bầy ong vỡ tổ tuôn ra cắn chiến hạm của Đại Sở, răng nhọn cắm vào thân thuyền bọc sắt cứng rắn, tuy không thể cắn thủng thuyền được nhưng vài chục con cá lớn ngậm lấy thân thuyền vùng vẫy dữ dội, cộng thêm mặt biển dao động với cường độ lớn đánh thẳng vào thân thuyền, khiến cho những người trên thuyền khó mà đứng vững được. Một số cá lớn hung ác hơn nữa thì dứt khoát lao thẳng lên boong thuyền, cắn lấy bắp chân một người trực tiếp kéo xuống đáy biển, bầy cá ùa nhau xúm lại, trong chớp mắt chỉ còn lại một bộ xương trắng.

\” Cái thứ quỷ gì.\” Diệp Cẩn ghé vào lan can thuyền nhìn xuống bên dưới, thấy đám quái ngư cơ hồ là vô cùng vô tận, xa gần đều có, rõ ràng không thể dùng cung tiễn thủ giết hết được, vì vậy vội la lên: \” Không được, rút lui trước đã!\”

Sở Uyên hơi do dự, còn chưa kịp mở miệng nói gì thì phía đối điện dã vang lên tiếng kèn lệnh. Mấy trăm chiến thuyền đồng loạt mở tung cánh buồm, ồ ạt xông về phía đội thuyền Sở quân, điều đáng nói là chiến thuyền của bọn chúng không hề bị ảnh hưởng bởi bầy quái ngư hung dữ kia, ngược lại xuyên qua bầy cá dễ dàng như không.

Song phương giao chiến, tình huống thế này chắc chắn là sẽ bất lợi cho Đại Sở. Đoạn Bạch Nguyệt nói với Sở Uyên: \” Diệp Cốc chủ nói không sai, cứ rút lui trước đã, có điều đừng sợ, trận này ta sẽ không để cho ngươi thua.\”

\” Ngươi muốn làm cái gì?\” Sở Uyên nhíu mày.

Một tay Đoạn Bạch Nguyệt rút Huyền Minh Hàn Thiết bên hông ra, một tay nắm lấy cổ tay Sở Uyên, đưa ngón trỏ của hắn tới gần lưỡi kiếm, nhẹ nhàng ấn một cái.

\” Shhh…\” Sở Uyên không kịp phòng bị, chưa kịp nói gì thì Đoạn Bạch Nguyệt đã đưa đầu ngón tay hắn vào miệng. Huyền Minh Hàn Thiết đột nhiên rung lên một cái, lắng nghe kĩ còn có thể nghe được tiếng rung ong ong.

\” Rút lui!\” Đoạn Bạch Nguyệt thả tay Sở Uyên ra, xoay người nhảy lên mạn thuyền, lướt qua mặt nước phóng thẳng về phía chiến thuyền Phỉ Miễn quốc.

Khoảng cách giữa hai quân không tính gần, nhưng bầy cá chen chúc trên mặt nước nhiều đến nỗi không còn một kẽ hở nào, ngược lại giống như một cây cầu cá bắt ngang qua. Đứng bên cạnh Hắc Nha lúc này chính là Thừa tướng của Bạch Tượng quốc &\” Chính là hắn?\” Hắc Nha nghe vậy rất hứng thú: \” Võ công nhìn qua cũng không tệ, lá gan cũng không nhỏ, chỉ tiếc là mệnh quá ngắn.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.