…Hoa Đông – Căn cứ tổ chức Tam Mã hội…
Mã Quần Diệu ngồi trên \”ngai vàng\” ung dung gác chân lên thành ghế. Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha ngồi hai bên chiếc bàn gỗ hình ovan lớn dài đến mấy mét. Cả hai người đều đưa mắt nhìn nhau trao đổi ánh mắt.
Thấy hai người nãy giờ vào đây nhưng không nói câu nào , Mã Quần Diệu liền quay nặt sang nheo mắt nhìn hai người – \”Có chuyện gì thì hai người mau báo cáo đi chứ, mới sáng sớm đã gọi mình đến đây, đến đây rồi lại không nói câu nào!\”
Thiệu Nha ánh mắt tràn ngập ý cười với người đối diện. Vu Tích Kỳ không hiểu cho lắm, hắng giọng một cái – \”Nếu mình nhớ không lầm , người nào từng nói thích ở căn cứ hơn là ở nhà, cứ 3 ngày mới chịu về nhà một lần. Bình thường còn rất cuồng công việc của hội, vậy mà hôm nay gọi đến báo cáo một chút đã mặt mày nhăn nhó. Thật là kỳ lạ\”
Thiệu Nha không nói gì, chỉ cười kiểu như rất hàm ý. Hắn nghe Vu Tích Kỳ nói, lạnh lùng lên tiếng – \”Đừng có nói nhiều, có chuyện gì thì nói nhanh. Mình còn phải về nhà.\”
\”Ồ, về nhà? Hôm nay, chắc là thời tiết không được tốt rồi phải không lão tam?\” – Vu Tích Kỳ thích thú hỏi.
Thiệu Nha nhếch môi một cái như trả lời.
Vu Tích Kỳ lại lên tiếng – \”Rốt cục là có chuyện gì mà mình không biết vậy? Cậu hôm nay rất kỳ lạ. Chưa gì mà đã nằng nặc đòi về nhà, ngay cả rượu cũng không uống. Nói đi, ở nhà cậu có chuyện gì đúng không?\”
Lần này, Quần Diệu chưa kịp nói thì Thiệu Nha đã tiếp lời, giọng đầy ẩn ý – \”Không phải là có chuyện gì mà là người cần quay trở về đã trở về\”
\”Người cần trở về? Ý cậu là ai?\” – Vu Tích Kỳ cảm thấy khó hiểu.
\”Lão nhị à, bình thường đầu óc của cậu rất nhạy bén, sao hôm nay lại chậm chạp như vậy? Người cần trở về mà cậu cũng không biết là ai sao ? \” – Thiệu Nha cười cười.
Người đối diện nhíu mày , nhưng một lúc sau ánh mắt đã biến hoá như bóng đèn chớp chớp lên điện.
\”Thì ra là người đã trở về. Vậy mình là người biết sau cùng sao?\”
Thiệu Nha gật đầu một cái.
Quả nhiên, người có thể làm lão đại khẩn trương như vậy thì chỉ duy nhất có một người thôi. Lâm Y Khải vừa trở về y như rằng lão đại đã hành xử lạ thường. Rượu cũng không uống , nay còn nôn nóng về nhà như vậy.
Nhưng mà , thực sự cũng không thể ngờ được. 10 năm trôi qua, lão đại không thể nào quên Lâm Y Khải. Tích Kỳ và Thiệu Nha đều không nghĩ tình cảm mà lão đại dành cho cậu thiếu gia ấy lại sâu nặng đến vậy.
\”Hai người các cậu vào nhanh vấn đề đi , đừng có mà ở đó nói bóng gió\” – Đôi lông mày anh tuấn trau lại.
Vu Tích Kỳ biết ý nhếch môi , mắt hướng xuống tập tài liệu phía dưới – \”Bên Costa Rica mình đã sắp xếp hết rồi. Bây giờ chỉ cần chờ đem tiền về thôi\”
\”Vậy còn lô hàng vũ khí mới thì sao?\”
\”Cũng đã được giao dịch rất gọn gàng rồi, cậu yên tâm. Tiền đã được chuyển, đối tác rất hài lòng với lô vũ khí mới.\”
\”Tốt\”
Hắn đột nhiên nhìn qua Thiệu Nha, ánh mắt như vừa chợt nhớ ra điều gì đó. Lạnh lùng lên tiếng – \”Tên kia xử lí sao rồi?\”