Dạy Dỗ Vị Hôn Phu | Bkpp – 26. Cuộc viếng thăm sáng sớm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 7 tháng trước

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu | Bkpp - 26. Cuộc viếng thăm sáng sớm

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên cao tỏa ánh nắng ấm áp khắp nơi. Những tia nắng le lói men vào cửa sổ phòng ngủ chiếu vào thân ảnh xinh đẹp đang nằm trên chiếc giường lớn.

Lâm Y Khải bị những tia nắng chiếu vào làm cho thức giấc, vừa lấy lại ý thức cậu đã thấy toàn bộ cơ thể mình rã rời, tan nát. Thân dưới cực kỳ đau nhức. Trên làn da trắng nõn đầy rẫy những vết hôn chằng chịt màu hồng. cậu gắng gượng ngồi dậy, nhìn qua bên cạnh đã không còn thấy người đâu nhưng mùi hương nam tính vẫn nhàn nhạt nơi đây, ngay cả trên người cậu cũng dính đầy mùi hương của hắn.

Vì sao hắn lại đối xử như vậy với cậu? Vì muốn trả thù cậu sao? Vì cậu trước đây đã rời bỏ hắn, động vào lòng tự tôn của hắn?

Hắn trong một đêm đã cướp đoạt toàn bộ thân thể cậu, toàn bộ không bỏ xót thứ gì. Mặc kệ cậu đã mở miệng van xin, hắn cũng không màng đến. Sau này cậu biết làm thế nào đây? Cậu tức giận. Nhưng so với tức giận lại còn đau đớn hơn. Vì sao đến giờ phút này hắn vẫn không buông tha cho cậu?

Thể xác đau đớn, trái tim cũng đau đớn…

Lật chăn bước xuống giường, cậu muốn mang đồ nhưng quần áo đều bị hắn xé nát rơi trên sàn nhà. Nhìn quần lót của cậu đều bị chính tay hắn xé quăng xuống sàn, nhớ lại mặt cậu không khỏi đỏ ửng lên. Ngay cả trái tim lại bắt đầu không nghe lời đập liên hồi. Thực sự là đáng tức giận bản thân.

Cậu đành tiện tay cầm lên một cái áo sơ mi của hắn vứt trên thảm lông mặc lên người. Vì tướng người Mã Quần Diệu cao lớn nên khi cậu mặc áo của hắn vào liền rất dài và rộng, che phủ qua cả mông.

Vừa mở cửa phòng ra , Lâm Y Khải đã nghe thấy tiếng nói ồn ào vọng lên từ phía dưới phòng khách.

\”Mã thiếu, con trai ta đang ở đâu? Cậu đã mang nó đi đâu?\” – Lâm Dật Minh ngồi trên ghế sopha chống gậy uy nghiêm nhìn người đàn ông đối diện.

Mã Quần Diệu ngồi vắt chéo chân , bộ dạng rất ung dung – \”Không ngờ chủ tịch lại cất công tìm đến đây nhanh như vậy , làm cháu thật là bái phục.\”

Ông lão trừng mắt – \”Cậu đừng có mà vòng vo, mau nói! Khải nhi đang ở đâu?\”

Hắn một chút cũng không khẩn trương đối với bộ dạng của Lâm Dật Minh, chỉ cúi xuống rót nước trà vào tách – \”Chủ tịch đừng quá sốt ruột như vậy. Nếu cháu nhớ không lầm thì 10 năm trước khi cháu chạy đến LonDon tìm Y Khải, chủ tịch cũng đã kiên quyết không muốn nói cho cháu biết. Để cháu còn phải chờ đợi 3 ngày 3 đêm. Bây giờ chủ tịch lại chạy đến nhà cháu đòi con sao?\”

Lâm Dật Minh có chút nhíu mày – \”Cậu là muốn trả thù ta sao?\”

\”Cháu đâu phải loại người nhỏ nhen đến như vậy. Nếu như chủ tịch muốn gặp Y Khải tất nhiên cháu sao có thể ngăn cản.\” – Mã Quần Diệu cười cười nói.

\”Vậy thì cậu mau nói, đã đưa Khải nhi đi đâu?\” – Giọng nói cứng rắn vang lên.

\”Đang ở đây, trong ngôi biệt thự này. Nhưng có điều chủ tịch chỉ có thể gặp chứ không được phép đưa người đi\” – Hắn cất giọng lạnh lùng.

Lâm Dật Minh nghe thấy lời hắn lại bắt đầu tức giận – \”Mã Quần Diệu, cậu đừng có quá đáng. Cậu có quyền gì bắt giữ con trai tôi. Nếu như cậu còn giữ hành động này tôi buộc lòng phải gọi cảnh sát.\”

Mã Quần Diệu gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, không một tia sợ hãi. Ngược lại còn có vẻ thích thú. Hắn nhướn vai – \”Xin chủ tịch cứ tự nhiên\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.