Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng – Chương 74 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng - Chương 74

Edit : tui lặn hơi lâu , được rồi , lần này tui sẽ cố gắng đẩy chương lên 100 =)) cơ mà thím nào thêm nhầm truyện này vô truyện GL đấy ? Thím dọa tui chết khiếp rồi 😂

____

Đường Ngân nhìn hai Hồn Hoàn của Tiểu Vũ bắt đầu dao động, rồi dần hình thành Hồn Hoàn mới liền không khỏi trầm trồ vì kinh ngạc.

Khi Hồn Hoàn thứ ba xuất hiện, đường cong cơ thể của Tiểu Vũ dường như trở nên hài hòa hơn, cả người trông cũng trưởng thành thêm đôi chút. Dù là trước ngực hay vòng ba, đều có vẻ đầy đặn và tròn trịa hơn vài phần, nét nữ tính cũng trở nên rõ ràng và hoàn mỹ hơn.

Bù lại vẻ trẻ con trên gương mặt nàng lại âm thầm giảm đi.

Cùng lúc đó, hư ảnh thỏ ngọc sau lưng nàng cũng trở nên rõ ràng hơn nhiều khi chiếc Hồn Hoàn thứ ba hiện ra.

Chỉ là nàng vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

\”Ừm, chẳng lẽ đây chính là ưu thế lớn nhất của việc Hồn Thú hóa thành người? Tự tạo Hồn Hoàn sao?

Kỹ năng hồn kia có phải được chọn lựa không? Hay tất cả đều đã được sắp đặt sẵn?\” Đường Ngân vừa xoa cằm, vừa ghi nhớ tất cả những điều kỳ lạ đang xảy ra trên người Tiểu Vũ, nhưng cũng không thật sự ghi chép lại vào vở. Việc cầm giấy bút ra chỉ là một thói quen khi cậu suy nghĩ vấn đề mà thôi. \”Còn bản thân mình thì sao? Có phải cũng là Hồn Thú tự tạo Hồn Hoàn? Hay chỉ đơn giản là giải phóng sức mạnh phong ấn theo thời gian?

Nếu là vậy, thì sức mạnh phong ấn nằm ở đâu? Cuối cùng có thể tạo ra bao nhiêu Hồn Hoàn? Và điều đó được tính toán như thế nào?\”

(Này ko rõ đang tự nói về bản thân hay nói về hồn thú hiến tế cho ổng nữa 😂)

Tay phải của Đường Ngân vô thức viết vẽ gì đó lên giấy, miệng thì vẫn thì thầm lẩm bẩm, cho đến khi một cái bóng đổ xuống bao phủ lấy cậu, từ phía trên truyền đến một giọng nói quen thuộc: \”Này, nhóc con, em nhớ ta đến thế sao?\”

\”Hử?\” Đường Ngân ngẩng đầu nhìn lên, thấy Hồ Thanh đã quay trở lại hình người, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn mình. Nhưng khi nhớ lại lời hắn vừa nói, Đường Ngân liền cúi đầu nhìn xuống.

Trời ạ, xem ra bản thân thật sự đã lâu không được thấy tiểu hồ ly, đến mức sắp phát điên vì nhớ.

Chỉ thấy trên cuốn vở, dù những nét vẽ cong veo rối rắm, nhưng vẫn có thể nhận ra hình dáng phác họa của một con tiểu hồ ly, từng đường nét đều toát lên vẻ ngoan ngoãn, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy yêu thích.

Đường Ngân bất giác thở dài, ánh mắt phức tạp ngẩng lên liếc nhìn Hồ Thanh một cái, rồi giơ cuốn vở lên, khẽ vung vẩy trước mặt hắn: \”Nhìn kỹ lại đi, em vẽ tiểu hồ ly, không phải anh.\”

\”Hừ ~\” Sau khi trở về, tâm trạng của Hồ Thanh dường như tốt hơn nhiều, lúc này khóe miệng hắn cũng không kìm được mà cong lên: \”Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo, không hổ là em .\”

Đường Ngân liếc mắt đi nơi khác, xoay ngược cây bút trong tay, chán chường dùng nó chọc vào đất: \”Đồ tự luyến.\”

\”Sao thế? Trước đó em còn nói mặt ta đẹp trai đến mức em chịu không nổi cơ mà? Có mới nới cũ thì chẳng ai bằng em rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.