Edit: bỏ rơi các bạn hơi lâu , mong là không khiến các bạn quên tui 🥲
____
Hồ Thanh vẫn luôn lặng lẽ đi theo Đường Ngân, hai người đi tới bên một hồ nước nhỏ không xa thôn làng. Nơi đó thanh vắng yên tĩnh. Đường Ngân đang ngồi bên bờ hồ, vẻ mặt u uất, miệng thì lẩm bẩm không ngừng.
【Tiểu quỷ, lần này định giận dỗi bao lâu đây?】
Thân hình Đường Ngân khựng lại, cậu lặng lẽ nhặt một viên đá ném xuống mặt hồ, rồi xoay người đi, không để ý đến Hồ Thanh.
【Sao thế, hôm nay không cần ôm lông xù nữa à?】 – Hồ Thanh bộ dáng thảnh thơi, chậm rãi bước đến bên cạnh Đường Ngân rồi ngồi xuống, hơi ngẩng cằm lên nhìn cậu –
【Hôm nay phá lệ, có thể cho ngươi làm loạn một chút.】
Lúc này Đường Ngân mới buồn bực nhìn sang Hồ Thanh:
“Ngươi thể đổi chiêu khác không?”
【Dùng được thì tốt rồi, đổi làm gì?】
Đường Ngân hừ một tiếng, cúi người nhặt cục bông tròn trên đất lên ôm vào lòng, hung hăng xoa nắn một hồi, lúc này mới trông có chút rầu rĩ, chán nản gãi đầu than:
“Aizzz—— thật ra cũng không hẳn là đang giận dỗi gì… chỉ là cố gắng học tập lâu như vậy mà vẫn chẳng thấy chút hy vọng vượt qua được anh ấy, cảm thấy hơi nản… Chẳng lẽ do ta ngu quá sao? Không thể nào, dựa theo mấy lý luận học được, lẽ ra ta còn thông minh hơn anh ta mới đúng chứ?”
【Loài người các ngươi chẳng phải có câu “nghề nào chuyên người nấy” sao? Có thể ngươi chỉ là không có thiên phú ở phương diện này thôi.】
“Đạo lý đó ta đương nhiên là hiểu……” Đường Ngân lại thở dài, “Chỉ là bị một đứa nhóc đánh bại, trong lòng không cam tâm cho lắm.”
Hồ Thanh hơi nhướng mày. Bị một đứa nhóc đánh bại?
“Thôi, cứ vậy đi. Ít nhất hiện tại hồn lực của ta vẫn còn cao hơn ổng một chút. Ừm, về tu luyện tiếp thôi.” Đường Ngân nói xong liền thả hồ ly lên vai mình, đứng dậy lần nữa. Trong tay cậu cầm một hòn đá, vung vẩy vài cái rồi mạnh tay ném về phía mặt hồ.
Hồ Thanh theo bản năng quay đầu nhìn, chỉ thấy hòn đá bay đi, liên tục bật vài cái trên mặt nước, tạo ra một chuỗi gợn sóng, sau đó đụng vào một cục đá đang trồi lên mặt nước, rồi văng hẳn về phía rìa hồ, rơi vào bãi cỏ lau.
Ban đầu Hồ Thanh cũng không quá để ý, nhưng rất nhanh, hắn liền ngửi thấy một mùi máu tươi nhàn nhạt.
Cẩn thận nhìn lại, hắn thấy một con rắn độc với hoa văn sặc sỡ, thân thể bị cắt đứt, đang không ngừng giãy giụa trên mặt nước, máu loang đỏ cả một vùng. Ngay phía trước xác rắn là một tổ chim nhỏ có vài quả trứng trắng tinh.
Hồ Thanh hơi sững người, biểu cảm trở nên kỳ lạ. Cái chiêu thức kia, nhìn thế nào cũng thấy rất có thành tựu, thế mà lại cho rằng bản thân không có thiên phú?
Hắn đã sớm biết, hai huynh đệ nhà này — một người thì kỳ quái, một người thì còn kỳ quái hơn. Đặc biệt là về những kiến thức thông thường, hai đứa thường xuyên hiểu sai một cách kỳ lạ. Có khi so ra còn không bằng hắn, một lão bất tử sống mấy vạn năm trong rừng rậm, chỉ mới chân ướt chân ráo bước vào thế giới loài người. Vậy mà khổ nỗi, hai tên kia lại luôn có thể kỳ quái mà ăn ý với nhau một cách ngoài dự đoán.