Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng – Chương 61 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng - Chương 61

Edit : bù lần hai

_____

“em nói cái kiểu gì vậy, cái gì mà hai cái tai họa!” Đường Tam duỗi tay búng nhẹ lên trán Đường Ngân, “Làm gì có ai lại tự gọi mình là tai họa.”

“Người tốt thì không sống lâu, tai họa thì ngàn năm cũng không chết mà.” Đường Ngân cười hì hì, đưa tay xoa trán, “Em chỉ đang chúc cho bọn mình sống lâu thôi!”

“Em đúng là có kiểu chúc phúc kỳ quái thật đấy…” Đường Tam bất đắc dĩ xoa trán, “Được rồi, đừng nghịch nữa, lát nữa chúng ta cứ làm như vầy…”

Nghe xong, hai mắt Đường Ngân liền sáng lên, gật đầu lia lịa, theo bản năng lại quay sang nhìn về phía Áo Tư Tạp.

Mà bên kia, vừa bắt gặp ánh mắt của Đường Ngân, Áo Tư Tạp liền cảm thấy đau đầu, đưa tay ôm trán, “mình không ngại mà nói cho mọi người biết luôn, mình bây giờ cảm thấy tuyệt vọng vô cùng…”

“mình dám cá là Đại Sư cố tình muốn làm lung lay tâm lý của bọn mình.” Tiểu Vũ lẩm bẩm, “Nếu không thì làm sao ba trận liền mình đều phải gặp hai anh em bọn họ?”

“Tui còn gặp cả ba người cơ…” Tiểu Mập Mạp sờ bụng, mặt đầy ai oán, “Đừng nói mấy lời vô ích nữa, lát nữa chúng ta đánh thế nào đây?”

“Đường Tam và Đường Ngân phong cách chiến đấu thế nào thì ai cũng biết rồi.” Đới Mộc Bạch xoa trán, “Đường Tam nhìn thì có vẻ phúc hậu, vô hại, nhưng phong cách chiến đấu thì đúng là một tên cáo già chính hiệu. Còn Đường Ngân thì lại là tên liều mạng, ỷ vào khả năng phục hồi bá đạo mà lao thẳng lên cận chiến. Một tên liều và một tên gian — các em muốn đối phó đứa nào trước?”

Mọi người lập tức trầm ngâm.

Tiểu Vũ vuốt cằm, nói: “Ngày thường Đường Ngân chiến đấu phần lớn là dựa vào trực giác, nhưng nếu có Đường Tam chỉ huy , Đường Tam chỉ đâu thì cậu ấy đánh đó, sức chiến đấu của cậu ấy ít nhất sẽ tăng lên gấp đôi. Cho nên, em quyết định tấn công Đường Ngân trước.”

“Đúng vậy, Đường Tam là mối đe dọa lớn, nên phải xử lý Đường Ngân trước.” Mã Hồng Tuấn nghiêm túc gật đầu.

“Không ý kiến. Nếu không hạ được Đường Ngân thì đừng mong bắt được Đường Tam.” Áo Tư Tạp cũng giơ tay tán đồng.

“Không cần bàn cãi, nếu không giải quyết được Đường Ngân, với khả năng hồi phục hồn lực và chữa trị của em ấy, chúng ta sẽ rất khó giành được lợi thế. Trừ khi có cách khiến Đường Tam gục ngay lập tức, hoặc từ đầu chúng ta có thể tách rời hai người bọn họ.” Đới Mộc Bạch xoa mặt, thở dài: “Nói thật, trong bất kỳ tình huống nào, anh cũng không muốn phải đối đầu với hai anh em này. Một đứa thì liều mạng, một đứa thì mưu mô.”

Ngoại trừ hai tiểu cô nương mới gia nhập đội, những người còn lại đều đã từng đối đầu với cặp anh em này nên lập tức rùng mình khi nghĩ đến chuyện phải đối mặt với cả hai cùng lúc.

Chu Trúc Thanh từng đấu với Đường Tam, cũng từng hợp tác cùng hắn, nên cô ít nhiều có chút đồng cảm với tình cảnh này. Ninh Vinh Vinh thì chỉ từng làm đồng đội với Đường Ngân, nên cảm giác phải đối đầu với cả hai người bọn họ vẫn chưa thật sự thấm thía.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.