Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng – Chương 59 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng - Chương 59

Edit : khụ khụ , bù chương lần 1 😂

____

Tiểu Vũ ngập ngừng một chút, dưới ánh mắt đầy vẻ uy hiếp của Đường Ngân, đành phải miễn cưỡng lắc đầu.

Đường Ngân lập tức chán nản: “mình dù có ăn cũng là tự mình ăn, có phải chuyện gì to tát đâu! Hoặc cùng lắm thì anh trai phun ra!”

“Không liên quan đến anh, đừng kéo anh vào.” Đường Tam lập tức phủi sạch quan hệ.

“anh là anh em đấy!”

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến tình anh em.”

Trong khi bên này còn đang đấu võ mồm, thì cuộc chiến trong sân cũng đã đến hồi kết. Mã Hồng Tuấn cuối cùng đã dốc toàn lực, đốt cháy hồn lực khiến bản thân biến thành một ngọn lửa sống, tiêu hao lượng lớn hồn lực để thiêu rụi đám dịch nhầy, rồi tiến lên ôm chặt lấy Áo Tư Tạp. Suýt nữa thì cậu ta đã thua, nhưng may mắn là vào chiêu thứ hai mươi tám đã kịp loại được đối thủ.

Nhìn sắc mặt của Đại Sư thì rõ ràng ông không hài lòng với biểu hiện của Mã Hồng Tuấn.

Dù vậy, Đại Sư chỉ đơn giản chỉ ra những thiếu sót, rồi nhanh chóng chuyển sang chủ đề tiếp theo: “hình tròn đấu với tam giác, hình vuông đấu với xoa.”

[ edit : tui ko hiẻu xoa là j , có vẻ là 1 loại ký hiệu]

Đường Ngân lấy thăm của mình ra nhìn — là khối vuông. Sau đó cậu nhìn sang thăm trong tay Đường Tam — vòng tròn. Xác nhận rằng mình không phải đối đầu với Đường Tam, Đường Ngân thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi bắt đầu tìm đồng đội: “Áo Tư Tạp, cậu rút được gì?”

Áo Tư Tạp giơ thăm trong tay lên lắc lắc: “Xoa. Còn cậu?”

“tui rút được khối.” Đường Ngân cũng giơ thăm của mình lên cho thấy, rồi nở nụ cười ranh mãnh: “Hắc, đừng mong tui nương tay đấy!”

“Ha ha, vậy thì mình phải tranh thủ mà giãy giụa thêm chút .” Áo Tư Tạp thoải mái tiếp nhận lời châm chọc kia. Dù sao thì cậu cũng đã bắt đầu rèn luyện ý thức chiến đấu, nhưng do Võ Hồn bẩm sinh mang lại sự khác biệt vẫn khiến khoảng cách giữa cậu và các đồng đội ngày càng lớn.

Mà Đường Ngân cũng luôn nhắc nhở cậu rằng, cho dù bản thân tương lai có mạnh đến đâu, thì cũng phải luôn ghi nhớ rằng mình chỉ là một hệ Phụ Trợ. Bất cứ lúc nào cũng phải giữ được lý trí khi đối mặt với chiến trường, ưu tiên đảm bảo an toàn cho bản thân thì mới có thể phát huy được tác dụng lớn nhất, bảo vệ tốt đồng đội, chứ không phải cứ lao lên tiền tuyến, dùng kỹ năng để so tài cao thấp với kẻ địch để chứng tỏ lòng dũng cảm.

“Cơ chế của Đại Sư lần này thật sự không dễ chịu chút nào……” Đường Ngân lẩm bẩm, sau đó liếc qua thẻ bài của Áo Tư Tạp, “cậu hôm nay là số mấy?”

“Mười sáu.”

“Tui là 42.” Đường Ngân có chút buồn bực nhìn thẻ bài trong tay, “Ta chỉ hy vọng Đại Sư có thể công bố ba trận đấu một lần, bằng không tui cứ có cảm giác lo lắng, đề phòng mãi.”

“Đúng là hơi khó chịu thật……” Áo Tư Tạp gật đầu đồng tình, “Đặc biệt là học kỳ trước tui còn bị bắt một đội với Đới đại ca, rồi rút thăm trúng cậu và Đường Tam cho trận đấu hai đấu hai…… Đó thực sự là một cơn ác mộng.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.