Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng – Chương 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng - Chương 58

Edit: thật ra tui muốn quỵt nốt hôm nay 👀 nhưng mn vote dữ quá nên đành nhận mệnh xách mông đi làm =))

____

\”Con dâu?\” Cốt Đấu La ngây người, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. \”Ngươi nghiêm túc đó hả?\”

[ cốt đấu la : bà nói thật hả bà thơ ?]

Đường Hạo không trả lời, chỉ lặng lẽ đội lại mũ choàng, chuẩn bị rời đi.

\”Không đúng , Hạo Thiên, ngươi đợi chút đã.\” Cốt Đấu La thấy Đường Hạo sắp đi, liền vội vàng buông chén trà, lắc mình chặn trước mặt hắn. \”Lúc trước có lời đồn rằng ngươi cưới một Hồn Thú, chuyện đó là thật sao?\”

Đường Hạo chỉ thản nhiên liếc hắn một cái, giọng lạnh nhạt:

\”Là thật thì sao?\”

Trên mặt Cốt Đấu La lập tức hiện lên vẻ khâm phục:

\”Lợi hại thật đấy. Nhìn vào Võ Hồn của hai thằng nhóc kia, phu nhân hẳn là Lam Ngân Hoàng đúng không? Chậc chậc, dám ngủ với thảo , ra đời ta nể mỗi ngươi!\”

Sắc mặt Đường Hạo lập tức đen lại:

\”Ngươi có phải ngứa da rồi không?\”

\”Đừng, đừng, đừng! Ta đây già rồi, không chịu nổi một búa của ngươi đâu.\” Cốt Đấu La cười ha ha, rồi lại thấp giọng nói: \”Vậy ngươi định trả ta bao nhiêu phí bịt miệng?\”

Đường Hạo lạnh lùng nhìn hắn một cái:

\”Ngươi còn dám đùa cợt ta, không nện ngươi một trận đã là phí bịt miệng rồi. Hay là ngươi muốn câm miệng vĩnh viễn?\”

\”Phắc, ngươi thật là ngang ngược.\” Cốt Đấu La lại ngồi trở lại ghế sô pha, nhấc chén trà lên nhấp một ngụm, lắc đầu cười nói: \”Ngươi chỉ ỷ vào việc ta đánh không lại ngươi thôi. Nhưng mà… ngươi nghiêm túc thật à?\”

Đường Hạo không thèm đáp lại, lắc mình rời đi, để lại Cốt Đấu La một mình ngồi trong phòng, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú.

Cốt Đấu La bĩu môi, liếc nhìn chén trà đã dùng qua, rồi buông xuống, cười khẩy:

\”Tên Hạo Thiên này đúng là gan to thật. Chính mình dám \’ngủ\’ với thảo đã là một chuyện, giờ còn dám để con trai mình \’ngủ\’ với con thỏ. Phắc, không được rồi, chuyện động trời như này nhất định phải chia sẻ ra ngoài. Không thể để mỗi mình mình khiếp sợ được.\”

Nói xong, Cốt Đấu La lắc mình rời đi, tâm trạng vô cùng hưng phấn.

Lại qua một lúc lâu, cửa phòng hiệu trưởng mới lần nữa mở ra. Phất Lan Đức cùng Triệu Vô Cực cẩn thận bước vào. Thấy trong phòng đã không còn ai, cả hai liền thở phào nhẹ nhõm.

Triệu Vô Cực trực tiếp ngồi phịch xuống chỗ mà Cốt Đấu La vừa ngồi, vẻ mặt mệt mỏi, thở dài:

\”Lão đại, lúc trước anh nói khai giảng học viện sẽ rất kích thích, chắc không phải là loại kích thích này chứ?\”

\”Được rồi, đừng phàn nàn nữa.\” Phất Lan Đức cau mày, \”Dọn dẹp một chút, rồi chúng ta đi quan sát đám tiểu quái vật. Ta không dám ở lại phòng hiệu trưởng này nữa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.