Đánh Dấu Có Chủ Đích – 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 34 lượt xem
  • 8 tháng trước

Đánh Dấu Có Chủ Đích - 5

Tưởng như chẳng được bao lâu vậy mà thời gian Hyunjin ở lại nhà của Minho tròn một tuần. Những điều còn xa lạ giữa hai người sau một tuần chung sống đã dần trở nên quen thuộc.

Minho đã hoàn toàn quen với sự có mặt của Hyunjin trong cuộc sống của anh vì thế mà mỗi lần mua thêm đồ mới anh sẽ đều mua thêm một phần cho cậu.

Hôm nay là cuối tuần, Minho đã may mắn đổi được ca làm với một người banh nên hôm nay anh không cần phải đi làm ở quán bar. Vì thế mà sau khi kết thúc ca làm ở cửa hàng tiện lợi, anh đã tranh thủ ngồi tàu điện đến chợ để chọn mua về vài loại hải sản.

Suốt một tuần này Minho nhớ hình như anh chỉ toàn mua đồ ăn ngoài cho Hyunjin và chưa nấu cho cậu ăn một bữa nào đàng hoàn nên hôm nay anh đã quyết định xuống bếp tự mình nấu cho cậu một bữa.

Tuy rằng nấu ăn ở nhà luôn tốn kém nhiều hơn ăn bên ngoài nhưng nó lại an toàn và thậm chí là ngon hơn gấp mấy lần. Minho đi dạo quanh một vòng chợ, dù là chiều tối nhưng hải sản tươi sống vẫn còn rất nhiều, anh không nắm rõ Hyunjin thích ăn gì nên đã mua mỗi thứ một ít và trong lúc mua sắm Minho cũng đã tính toán xong thực đơn của ngày hôm nay.

Khi Minho ngồi tàu điện trở về nhà thì đã gần sáu giờ. Trong nhà lúc này không có người, Minho đoán Hyunjin đã ra ngoài làm việc, đi học hoặc đi đâu đó nên anh định nấu xong bữa tối thì mới gọi hỏi cậu.

Minho thích nhất là nấu ăn, bình thường không nấu thì thôi nhưng mỗi lần xuống bếp anh đều rất cầu kì và chăm chút. Minho nấu xong gần xong hết thảy các nguyên liệu đã mua về thì cũng sắp bảy giờ tối.

Minho định bụng nấu xong một món nữa sẽ đi gọi Hyunjin, anh sợ cậu về quá muộn thì đồ ăn sẽ nguội mất. \”Hyung còn biết nấu ăn nữa à?\” Bất quá, lúc Minho đang để gia vị vào trong nồi thì phía sau lưng anh có người áp sát đến. Anh cũng không bất ngờ lắm vì Hyunjin vẫn thường hay thoắt ẩn thoắt hiện như thế.

Lúc này cậu đứng chống hai cánh tay vào thành bếp, vây Minho ở giữa vừa nói chuyện vừa nghiêng đầu nhìn nồi súp hải sản mà Minho vừa nấu xong. Khuôn mặt Hyunjin cách vành tai Minho một khoảng nhỏ, nên khi cậu nói chuyện anh có thể cảm nhận được hơi thở nóng ấm của cậu.

Khoảng cách tuy gần nhưng Hyunjin cũng không thật sự chạm vào Minho, cậu đứng cách lưng của anh một khoảng chừng một gang tay.

Lần đầu tiên Hyunjin đột nhiên xuất hiện vây anh từ phía sau thế này là khi Minho đang rửa mặt vào buổi sáng, lúc đó Minho có hơi giật mình và ngại vì động tác này tương đối thân mật. Nhưng sau khi nghe Hyunjin nói rằng đây là thói quen và cậu cũng rất thường làm với bạn, Minho cũng dần không có cảm giác xấu hổ hay lạ lẫm gì nữa.

\”Em thử không, ngon lắm đó. Anh không thường nấu ăn nhưng chưa bị xuống trình đâu\” Minho tự nhiên xoay người lại, múc một muỗng súp hải sản, thổi nguội rồi cẩn thận đưa đến gần miệng của Hyunjin. Vì tay của cậu vẫn còn đang chống trên thành bếp nên lúc xoay người, hai bên thắc lưng của Minho đã cọ vào cánh tay trần của Hyunjin.

Cảm giác tiếp xúc cách một lớp quần áo tuy chẳng rõ ràng gì nhưng Hyunjin cũng đủ thấy thoả mãn. Cậu hơi mỉm cười, cúi thấp đầu há miệng ngậm lấy muỗng súp mà Minho vừa múc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.