Đánh Dấu Có Chủ Đích – 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 41 lượt xem
  • 8 tháng trước

Đánh Dấu Có Chủ Đích - 4

Hyunjin thật sự chờ Minho đến khi anh hết ca làm, cậu luôn ngồi ở quán bar, với vẻ ngoài nổi bật đó dù suốt buổi Hyunjin chỉ ngồi trong góc nhưng cũng đã thu hút không ít ánh mắt nhìn cậu.

Minho luôn làm việc ở quầy pha chế nhưng dù bận rộn anh vẫn nhớ được đã có bao nhiêu cô gái đến và xin phương thức liên lạc với Hyunjin, giữa chừng thậm chí còn có mấy nam omega xinh xắn đi đến tiếp cận cậu.

Minho thật sự đã nhìn đến ghen tị, anh không hiểu vì sao đều là Beta như nhau nhưng vì sao anh lại không có được cái số đào hoa như người nọ.

\”Anh Minho, cậu ngồi kia đẹp quá nhỉ? Vừa nhìn liền biết chắc hẳn phải là Alpha trội đấy\” Cậu nhân viên bưng rượu cười cười đi đến chỗ Minho, trong lúc chờ anh pha chế rượu mà khách yêu cầu cậu bạn rảnh rỗi nên đã cùng anh tán dốc mà chủ đề chính là người mà Minho mới vừa nghĩ đến.

Minho sau khi nghe thấy cậu bạn kia nói thế thì có hơi chột dạ, anh xoa xoa đầu mũi, mỉm cười lắc đầu: \”Cậu ấy là Beta\”

\”Beta á nhìn không ra luôn đó….\” Nói đoạn, cậu nhân viên lại lén nhìn Hyunjin, từ trên xuống dưới thầm đánh giá cậu một vòng, sau đó lại chắc nịt quay sang tiếp tục nói chuyện với Minho: \”…em chưa từng nhìn nhầm người đâu, chắc chắn là Alpha trội!\”

\”Được rồi được rồi, mau bưng lên cho khách đi, chậm trễ quản lý la em thì đừng có khóc với anh đấy!\” Pha xong ly rượu, Minho cười vừa đưa rượu vừa đẩy vai cậu bạn nhân viên.

Hyunjin cũng vừa lúc xoay qua và nhìn thấy hành động tương tác nhỏ giữa hai người. Dưới ánh đèn nhấp nháy của quán bar chỉ thấy đôi mắt vốn dĩ đã rất sắt bén và câu người của Hyunjin hơi híp lại.

Nhưng khi nhìn thấy Minho nhìn về hướng mình, Hyunjin lại mỉm cười với anh.

Trôi qua ít lâu, Minho cuối cùng cũng kết thúc ca làm, anh thay vội đồng phục sau đó nhanh chóng đi về hướng cửa sau vì biết Hyunjin đang chờ. Vừa nhìn thấy người nọ, Minho liền cất giọng hỏi về chuyện trước đó Hyunjin muốn nói: \”Anh xong việc rồi, em muốn nói ở đây luôn hay là về nhà?\”

Dù sao bắt người ta đợi mình mấy tiếng đồng hồ, Minho thật sự cảm thấy hơi ngại.

\”Em muốn hỏi, anh có thể cho em ở nhờ một thời gian không? Tất nhiên em sẽ trả tiền thuê nhà\” Hyunjin giống như chờ đã lâu. Thấy Minho đi ra, cậu liền đi đến và đứng ở bên cạnh anh, thân hình cao lớn vừa giúp Minho chắn gió vừa hỏi.

Giọng nói của cậu tuy bình tĩnh nhưng khi nghe kĩ sẽ cảm nhận được chút lo lắng.

Và với yêu cầu này, Minho có hơi ngạc nhiên, anh ngẩng đầu nhìn Hyunjin chưa kịp hỏi lại thì người nọ đã nhanh chóng giải thích: \”Em cãi nhau với cha mẹ, tạm thời không muốn về nhà\”

\”Như vậy có được không? Cha mẹ em sẽ lo lắng đấy\” Mà Minho đương nhiên sẽ không nghi ngờ lời nói của Hyunjin nhưng dù vậy anh cũng không vội vàng đồng ý mà cẩn thận hỏi lại.

Việc thiếu niên ở tuổi Hyunjin cãi nhau với cha mẹ rồi giận dỗi bỏ đi cũng là chuyện không quá hiếm, thậm chí có thể nói là phổ biến, làm ở quán bar Minho càng không xa lạ gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.