Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng
*****
Lan Dịch Hoan sẽ có cuộc sống như thế nào nếu hắn lớn lên ở thảo nguyên?
*****
Khi còn trẻ, Tô Hợp Vương có tính tình vô cùng táo bạo, càng lớn tuổi tính tình càng tệ hơn.
Dường như lúc nào lão cũng có tâm trạng không tốt và trên mặt cũng chưa từng mang theo ý cười. Mọi người trên thảo nguyên đứng trước mặt lão, bất kể là ai đi chăng nữa cũng đều nơm nớp lo sợ, không dám thở mạnh.
Chỉ có một trường hợp ngoại lệ, đó chính là Lan Dịch Hoan——đứa cháu trai nhỏ mà Tô Hợp Vương vất vả lắm mới cướp về được từ tay Đại Ung.
Vì một số lý do khó có thể nói ra, ba chữ \”Lan Dịch Hoan\” là tên mà Hoàng đế Đại Ung đặt cho hắn, tên của hắn ở Đạt Lạt là Tát Sở Lạp, cũng có nghĩa là \”Hân hoan, trân bảo\”.
Nhưng vì đã quen gọi hắn bằng nhũ danh nên khi hắn đến thảo nguyên, các trưởng bối vẫn gọi hắn là \”Hoan Nhi\”.
——\”Hoan Nhi đâu?\”
Lâm Hãn hỏi người hầu ở cửa, sau đó vội vã đi vào doanh trướng, một tay ôm Lan Dịch Hoan đang ngồi chơi ở trên đất lên, xoay người rời đi.
Thị vệ vội vàng hỏi: \”Lâm Hãn Vương tử, ngài đây là muốn đưa Tiểu Vương tử đi đâu?!\”
Lâm Hãn cũng không quay đầu lại, nói: \”Phụ vương tức giận muốn giết chết đám người A Lực, ai khuyên cũng không được, đứa nhỏ này ta mượn một chút!\”
Dù sao thì ai cũng biết Tô Hợp Vương rất cưng chiều đứa cháu trai này, người ở dưới cũng ngầm truyền nhau một câu: \”Chỉ cần Hoan Hoan đến, vạn sự đều vui vẻ.\” Điều này có nghĩa là bất kể Tô Hợp Vương có tức giận đến đâu, chỉ cần có Tiểu Vương tử ở đó thì đều có thể sau cơn mưa trời lại nắng.
Đương nhiên, nếu một ngày nào đó Lan Dịch Hoan không vui thì đó sẽ là tai hoạ ngập trời. May mắn thay, giọt máu đầu tim này của Tô Hợp Vương không giống như tính tình táo bạo khác người của lão, đây là một đứa trẻ rất thích cười, ai nhìn vào cũng thích.
Lúc này, Lâm Hãn vừa bế Lan Dịch Hoan vội vã chạy về phía doanh trướng của Tô Hợp Vương, vừa hỏi: \”Bảo bối, con có biết vì sao Nhị bá lại dẫn con đến đó không?\”
Lan Dịch Hoan gật đầu nói: \”Ta biết, là phải đến bảo gia gia đừng tức giận nữa.\”
Đứa trẻ này vô cùng xinh đẹp tinh xảo. Nằm trong vòng tay của Lâm Hãn, hắn ngẩng đầu nhìn lên, làn da trắng tuyết như lưu ly trong suốt, thật sự là phấn điêu ngọc trác hiếm thấy trên thảo nguyên.
Trái tim của Lâm Hãn trong nháy mắt tan chảy ra, không nhịn được cúi đầu dùng râu chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, nói: \”Đúng vậy! Cảm ơn con rất nhiều. Nhị bá thích Hoan Nhi của chúng ta nhất!\”
Mọi người đều biết Lan Dịch Hoan rất thích nghe người khác nói thích hắn.
Quả nhiên, mắt Lan Dịch Hoan sáng bừng lên khi nghe thấy lời đó, hắn bắt chước bộ dáng nghiêm trang của Lâm Hãn: \”Cảm ơn Nhị bá vì thích ta nhất!\”
Lâm Hãn cười lớn, nhưng khi ngẩng đầu thì thấy bọn họ đã tới bên ngoài doanh trướng của Tô Hợp Vương, ông lập tức ngừng cười và ra hiệu Lan Dịch Hoan im lặng.