Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng
Trong lúc đang ngủ mơ, Lan Dịch Hoan mơ hồ nghe thấy một giọng nói:
[Xin chúc mừng Hoàng tử thông qua việc phát động đồng loạt \”Đáng yêu công kích\”, \”Mỹ lệ công kích\”, \”Thông minh công kích\”, \”Ngoan ngoãn công kích\”, \”Bạn lữ phụ trợ công kích\” thành công khởi động \”Bẫy bắt gia gia\”, bắt được một \”Gia gia tôn khống*\”]
*tôn khống: tôn ở đây là cháu, mọi người có lẽ đều biết từ \”nhan khống\” đúng không, \”tôn khống\” cũng tựa tựa vậy đó.
[Nhận phần thưởng quà tặng \”Mộng đẹp của gia gia\”!]
Lan Dịch Hoan ở trong mơ khẽ động mí mắt, sau đó bóng đêm đen kịt trước mắt hắn được tô điểm bởi giấc mơ lúc này của Tô Hợp Vương.
Lão nhân này cả đời sát phạt, đã trải qua vô vàn biến cố, cũng giống như những người khác khi bước vào tuổi già, dần dần bắt đầu thường xuyên hồi tưởng về quá khứ.
Khi còn trẻ, lão không thích việc quay đầu nhìn lại.
Lúc đó lão dùng toàn bộ thanh xuân, tinh lực, nhiệt huyết của mình chỉ để rong ruổi trên thảo nguyên ngày càng thêm rộng lớn.
Mà cho đến khi đột nhiên ngoảnh đầu lại, lão mới nhận ra rằng lúc mà lão phi ngựa chạy về phía trước, từng bóng dáng của ái nhân, bằng hữu, thuộc hạ, con cháu của lão ở phía sau đang không ngừng cách xa lão. Nỗi sợ hãi, sự xa cách và sự tôn kính của họ lại trở thành nỗi cô đơn không thể bỏ qua khi tóc đã trắng bạc.
Đêm nay, Tô Hợp Vương lại một lần nữa ở trong mộng của mình, đứng bên ven hồ Tang Na, nơi mà lão đã tạo nên những chiến tích.
Trên đầu là bầu trời xanh mênh mông, ánh nắng mặt trời chiếu rọi khắp mặt đất xanh tươi, từ xa truyền đến tiếng hát du dương của những người chăn cừu.
Tô Hợp Vương đi qua thảo nguyên thuộc về mình. Vô số binh lính không chút tiếng động quỳ xuống, rũ mắt cúi đầu trước uy nghi của lão. Rõ ràng là có hàng vạn người vây quanh, nhưng bên cạnh lại chỉ có tiếng gió mạnh, lặng ngắt như tờ.
Đột nhiên, một con ngựa gỗ nhỏ rơi xuống dưới chân lão, ngăn cản bước đi của lão.
Bước chân của Tô Hợp Vương dừng lại, sau đó một bàn tay nhỏ nắm lấy góc áo của lão, có giọng nói trẻ con non nớt mềm mại nói: \”Không được giẫm lên ngựa nhỏ!\”
Tô Hợp Vương cúi đầu, phát hiện có một nam hài nho nhỏ còn chưa cao đến đầu gối của lão đang đứng cạnh chân lão. Đứa bé kiễng chân nỗ lực kéo lão lại.
Nam hài này trông giống hệt như những gì mà lão đã nghe nói không lâu trước đây, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mềm, đôi mắt đen nhánh tròn to với hàng mi dài rung rinh, thật sự vô cùng đáng yêu.
Tô Hợp Vương nửa ngồi xổm xuống, cầm con ngựa lên rồi hỏi: \”Con ngựa này từ đâu tới?\”
Lan Dịch Hoan non nớt nói: \”Gia gia của Toa Đạt Lệ đưa cho Toa Đạt Lệ, Toa Đạt Lệ đưa cho ta.\”
Tô Hợp Vương hỏi: \”Con đã gặp gia gia của Toa Đạt Lệ rồi sao?\”
Lan Dịch Hoan lắc đầu nói với lão: \”Nhưng Toa Đạt Lệ nói rằng gia gia của nàng là một đại anh hùng, có thể đánh bại nhiều kẻ xấu, còn lấy được rất nhiều đồ từ chỗ của kẻ xấu rồi đưa cho nàng!…. Gia gia của Toa Đạt Lệ rất tốt, mà ta lại không có gia gia, thế nên Toa Đạt Lệ đã tặng ngựa nhỏ này cho ta…\”