Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng
Trong niềm vui thích tột đỉnh như trên thiên đường, Lan Dịch Trăn vừa vui vừa buồn, vừa yêu vừa giận, đủ khung bậc cảm xúc.
Điều đáng vui là y đã khổ luyến nhiều năm, cuối cùng cũng nhấm nháp được chút mùi vị hạnh phúc. Nhưng điều đáng buồn là vẻ đẹp mỹ lệ này không chỉ dành riêng cho một mình y, mà còn sẽ lộ ra dưới thân những người khác.
Dù có nhẫn nhịn vô tư đến đâu, tưởng tượng như thế, tim y vẫn đau như bị một bàn tay bóp nát.
Y si mê, y thống hận, y ghen tị, y điên cuồng, y quý trọng người đang ở trong lòng mình đến chết, lại hận không thể lấp đầy hắn, nghiền nát hắn, hoà tan hắn vào vòng tay mình.
Lan Dịch Hoan cuối cùng không chịu nổi mà nghẹn ngào ra tiếng, phát hiện mình đã nghĩ sai rồi.
Trong hiện thực vừa thoát được việc thân mật với Lan Dịch Trăn, vừa vào đây liền triền miên dính chặt, Lan Dịch Hoan còn lặng lẽ động viên bản thân, nghĩ rằng theo tuổi của hai người lúc này, hắn đã trưởng thành hoàn toàn, Nhị ca thì già đi không ít, mình làm gì vô dụng như thế, cũng không đến mức không có sức chịu đựng.
Huống chi hắn có kinh nghiệm, Nhị ca lại không có ký ức, cho nên nhất định có thể hòa nhau một ván!
Kết quả, lúc này, hai chân đang nâng lên của hắn không khỏi run rẩy, thắt lưng đau nhức tê dại, như thể một nửa cơ thể đã không còn là của mình, hắn chỉ có thể bất lực chịu đựng từng cú va chạm hết lần này đến lần khác.
Nhị ca đã chờ đợi ngần ấy năm, dường như còn hung ác hơn lúc y trẻ tuổi.
Lan Dịch Hoan cảm thấy thế giới như đang nhẹ nhàng trôi qua, hắn qua vai Lan Dịch Trăn, đôi mắt đầy nước nhìn ánh lửa trên bàn không ngừng lay động.
Ánh sáng tỏa ra từng cụm, mơ hồ phác hoạ đường nét khuôn mặt và cơ thể của Lan Dịch Trăn, như thể sẽ tiêu tan bất cứ lúc nào.
\”Nhị ca….\”
Lan Dịch Hoan giơ đầu ngón tay run rẩy lên, đưa tay về phía Lan Dịch Trăn, mang theo giọng mũi nói: \”Đau quá, huynh ôm chặt ta….\”
Lan Dịch Trăn từng chút hạ thấp người xuống, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy eo hắn, nhưng Lan Dịch Hoan không chịu nổi tư thế này. Cơ thể của hắn lúc này thật sự đã yếu đi, cả người tê dại vì đau, mồ hôi đầm đìa, thân hình mảnh khảnh hơi cong lên, tựa như chiếc cung căng ra hết cỡ.
Lan Dịch Trăn như nhận thấy sự khó khăn của hắn, ngay sau đó, Lan Dịch Hoan bị y lật lại, cả người nằm trên lớp chăn mền mềm như mây, tiết kiệm nhiều sức lực nhất có thể.
Lan Dịch Trăn cúi xuống, ôm chặt lấy hắn từ phía sau, ôm trọn cơ thể hắn vào trong lòng, từng đợt chiếm hữu.
Lan Dịch Hoan lúc đầu còn áp mặt vào gối, nhưng sau một lúc không chịu nổi nữa lại vùi đầu vào khuỷu tay, phát ra tiếng hít thở hổn hển, âm thanh nghẹn ngào ngày càng không thể khống chế được.
Lan Dịch Trăn liền dừng lại, nhưng không lui ra mà vẫn tràn đầy trong cơ thể Lan Dịch Hoan. Y thương tiếc hôn lên sườn mặt, tai và gáy của Lan Dịch Hoan, nhẹ nhàng nói: \”Sao lại khóc? Giống như hài tử.\”