[Đang Beta/Đm] Ai Cũng Có Thể Là Hoàng Đế, Còn Ta Chỉ Muốn Làm Hoàng Hậu – Chương 106 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đang Beta/Đm] Ai Cũng Có Thể Là Hoàng Đế, Còn Ta Chỉ Muốn Làm Hoàng Hậu - Chương 106

Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng

Đặng Tử Mặc lúc này khiến Lan Dịch Hoan cảm thấy có vài phần tương tự kiếp trước.

Hắn nhướng mày, đang định nói gì đó thì đột nhiên nhìn thấy đối phương hơi cúi người lại gần.

Lan Dịch Hoan vô thức cúi đầu xuống, Đặng Tử Mặc lấy lại lọ thuốc mỡ mà Hiến Vương đưa cho hắn, phất tay ném xuống sông, nói: \”Không cần dùng thứ này.\”

Lan Dịch Hoan liếc nhìn gợn sóng trên mặt nước, nói: \”Đây là do ngươi ném, không liên quan gì đến ta, nếu không thành công thì là lỗi của ngươi.\”

Đặng Tử Mặc nói: \”Điện hạ muốn lấy lòng Thái tử, cần gì phải dùng biện pháp này?\”

Nói xong, Đặng Tử Mặc hành lễ, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Lan Dịch Hoan, trong ánh mắt lúc này lộ ra chút phiền muộn không thể nói rõ.

Nhưng phần phiền muộn như nước chảy, trong nháy mắt biến mất không chút dấu vết, Đặng Tử Mặc cười lớn, lùi lại hai bước rồi quay người rời đi.

Lan Dịch Hoan quay người lại, nhún vai với Lan Dịch Trăn và nói: \”Nhìn xem, vẫn là cái tính kia.\”

Lan Dịch Trăn thoạt nhìn rất bình tĩnh, chỉ nói: \”Trở về thôi.\”

Lan Dịch Hoan gật đầu, hai người đi được mấy bước thì hắn đột nhiên dừng lại, nói: \”Chờ một chút.\”

Lan Dịch Trăn nói: \”Sao vậy?\”

Lan Dịch Hoan nói: \”Bình thuốc vừa bị ném đi kia, nếu nút đủ chặt thì hẳn là không có quá nhiều nước lọt vào. Chúng ta có thể tìm người nhái vớt lên được không?\”

Những \”người nhái\” mà hắn gọi tương đương với những ám vệ dưới nước. Họ là những người từ nhỏ đã được bồi dưỡng ra sở trường bơi lội, cho dù lặn rất sâu dưới đáy hồ cũng có thể thở và nhìn thấy được. Ngay cả một cây kim rơi xuống nước, bọn họ cũng có thể tìm lên được.

Dưới trướng của Lan Dịch Hoan và Lan Dịch Trăn đều có một đội như vậy.

Tuy nhiên, Lan Dịch Hoan muốn lọ thuốc đó tất nhiên không phải vì hắn thực sự muốn câu dẫn Thái tử ca ca đang đứng bên cạnh mình, mà là vì hắn biết Đặng Tử Mặc lòng dạ rất sâu, làm nhiều chuyện tưởng như vô tình nhưng thật ra đều đã tính toán tỉ mỉ, cho nên căn cứ theo nguyên tắc này, Đặng Tử Mặc ném thì hắn nhặt.

Trời đã muộn, những người nhái ở lại đây vớt bình, còn Lan Dịch Trăn và Lan Dịch Hoan thì chạy về cung trước khi trước khi cổng cung bị khóa.

Lan Dịch Hoan vào tẩm điện của mình, ra hiệu cho hạ nhân chuẩn đồ dùng vệ sinh cá nhân rồi lui xuống. Lan Dịch Hoan vừa tự mình động thủ, vừa cười nói với Lan Dịch Trăn: \”Sao vậy Thái tử Điện hạ, huynh không biết đường về Đông Cung sao?\”

Lan Dịch Trăn nói: \”Ta không vội, ta còn có chuyện muốn hỏi đệ.\”

Lan Dịch Hoan ngồi xuống bên giường, cầm chiếc khăn lên, thản nhiên nói: \”Huynh nói đi.\”

Lan Dịch Trăn: \”Ai là hoạn quan?\”

Lan Dịch Hoan: \”…\”

Lan Dịch Trăn: \”Ai bị ai thiến?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.