[Dammy] Trùng Sinh Chi Lãnh Quân Noãn Tâm_Hoàn – Chương 82 : Chung chương – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dammy] Trùng Sinh Chi Lãnh Quân Noãn Tâm_Hoàn - Chương 82 : Chung chương

Hàn vương mở to hai mắt nhìn, đột nhiên cảm giác một lực đánh thật lớn, sau đó cả người đều bay về phía sau, hắn nhìn chỗ vừa rồi mình đứng, Hoa Diệc Khê vừa lúc thu hồi tay.

Bay mấy thước Hàn vương đập vào một cành cây, lúc này mới ngừng lại được, hắn quỳ rạp trên mặt đất, dùng sức chống đỡ thân mình làm cho mình đứng lên, có chút kinh ngạc nhìn Hoa Diệc Khê.

\”Ngươi… ngươi không phải tự đoạn kinh mạch, đã mất sạch võ công rồi sao?\”

Tiêu Lạc Ngọc vội vàng chạy đến bên cạnh Hoa Diệc Khê, nhìn vết thương vừa rồi bị Hàn vương ấn kiếm chảy máu nhịn không được hỏi \”Đau lắm không?\”

\”Không sao, bôi chút dược thì tốt rồi.\” Hoa Diệc Khê nói. Tiêu Lạc Ngọc bất đắc dĩ \”Ta đã nói không cần dùng chiêu này, vạn nhất thật sự thương tổn đến ngươi thì phải làm sao?\”

Hoa Diệc Khê cười cười \”Sẽ không.\” Y xuất ra dược cao mang theo người, Tiêu Lạc Ngọc vội vàng tiếp nhận giúp y thoa dược. Tựa hồ quên luôn Hàn vương bên cạnh.

Biến cố bất ngờ này khiến người hai phe đều có chút khó mà thu, một khắc trước vẫn là Hàn vương cầm kiếm uy hiếp Tiêu Lạc Ngọc, trong nháy mắt tình huống liền đổi dời.

\”Võ công của ngươi như thế nào khôi phục? Điều đó không có khả năng? Không có khả năng.\” Hàn vương không tin vào mắt mình.

\”Có cái gì không có khả năng, này còn may là tại Tàng Kiếm sơn trang một lần khởi tử hồi sinh, nếu không phải lần đó kích thích đến gân mạch, chỉ sợ thật sự phải ba năm mới có thể khôi phục.\” Tiêu Lạc Ngọc cả giận nói. \”Việc người làm, trời xanh thấu, chuyện ngươi đã làm tự nhiên là do ngươi gánh chịu hậu quả.\”

Nếu Hoa Diệc Khê không khôi phục võ công, Tiêu Lạc Ngọc như thế nào cũng sẽ không để y một người ở trong này. Nếu đã biết Thái tử cùng Sở vương trên người cũng không có vấn đề, Hoàng thượng vấn đề mấu chốt cũng đã tìm được, như vậy sự tình của bọn họ có thể nói đã cơ bản hoàn thành.

\”Ngươi yên tâm, hoàng tử sẽ có kiểu chết của hoàng tử, chuyện phía sau sẽ không bạc đãi ngươi, thị vệ của ngươi trung thành như vậy, để cho bọn họ theo ngươi cùng lên đường đi!\” Tiêu Lạc Ngọc nói, vung kiếm lên trời.

Hàn vương vừa rồi dưới một chưởng của Hoa Diệc Khê chịu chút thương, hắn cầm kiếm cùng Tiêu Lạc Ngọc giao đấu.

Hoa Diệc Khê công lực vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, dù sao gân mạch của y đứt lâu lắm rồi, hiện giờ cũng chỉ là khôi phục ba thành công lực, nếu không Hàn vương sẽ không đơn giản bị thương.

Tiêu Lạc Ngọc công phu vốn so với Hàn vương cao hơn một ít, hiện giờ Hàn vương bị thương tự nhiên thực nhanh liền bại trận, Tiêu Lạc Ngọc một chưởng đánh bay Hàn vương, Hàn vương lúc này rơi trên mặt đất nhưng không còn có thể đứng dậy.

\”Thiện ác chung quy có quả báo, rốt cục đều đã qua.\” Tiêu Lạc Ngọc nói, mấy ngày nay bọn họ đều nơm nớp lo sợ, thật cẩn thận, bởi vì một khi thất bại, thì sẽ là vạn kiếp bất phục. Gia nhân thân tộc của họ, đều sẽ gặp nguy hiểm, hiện giờ Thái tử đã thành, nể mặt mũi hắn cùng Sở vương, còn có thể lưu lại một số người.

Tỷ như Thẩm Khanh.

Kinh thành gió lốc rốt cục bình ổn, sau khi Thái tử cùng Sở vương liên thủ khống chế kinh thành giết một số vây cánh của Hàn vương, rồi Sở vương giao binh quyền cho Thái tử.

Tiêu Lạc Ngọc cùng Hoa Diệc Khê trở lại trong cung, kiểm tra một lần cho Hoàng hậu cùng Hoàng Thượng, diệt trừ cổ trùng trên người Hoàng Thượng. Cuối cùng ở lại Sở vương phủ giúp đỡ trông nom một chút bệnh tình Sở vương.

Nửa tháng sau —-

Hoàng đế thân thể mới vừa chuyển biến tốt đẹp, liền hạ lệnh truyền ngôi cho Thái tử, ngay hôm đó đăng cơ.

Vào đại điển đăng cơ, Thái tử phong Sở vương là Hộ quốc tướng quân, tiếp tục thống lĩnh đại quân. Đám Vương phi của hắn tự nhiên cũng thành Hoàng hậu phi tử.

\”Thái tử cũng đoán được tâm tính Sở vương, xem ra về sau sẽ không quá kiêng kị Sở vương.\” Trong một tửu lâu kinh thành, một bạch y nam tử nói. Bên cạnh y là một nam tử mặc y phục tử sắc, nam tử cả người tản ra khí tức kẻ bề trên, chính là vào lúc này đang thật cẩn thận đối phó thịt cá trong chén đĩa, lựa xương khỏi cá xong thì gắp vào bát nguời mặc bạch y.

Đối diện, một thanh y nam tử nghiêng người mà ngồi, nhìn đám người bận rộn ngoài cửa sổ. \”Sự tình mới qua nửa tháng, mọi người đều đã quên.\”

\”Như vậy không tốt sao?\” Tử y nam tử lên tiếng, thanh y nam tử cười nói \”Đúng vậy, như vậy tốt nhất, có một số việc vẫn không cần nhớ rõ thì tốt hơn. Chỉ là nếu thất bại là chúng ta, chúng ta cũng thực nhanh sẽ bị người ta quên lãng.\”

\”Quên thì quên, ta không quên ngươi là được.\” Ngoài cửa đi tới hai người, đều là một thân thường phục, phía sau đi theo vài thị vệ. Thấy hắn đi vào trong phòng, thị vệ chờ ngay tại ngoài cửa.

Trong phòng mấy người nhìn thấy hai người tựa hồ có chút kinh ngạc, đứng dậy nói \”Tham kiến Hoàng thượng, Sở vương.\”

Ba người đó là Hoa Diệc Khê, Tiêu Lạc Ngọc cùng với Tử Thanh, Hoàng Thượng vừa mới chấm dứt lễ đăng cơ, lục bộ còn rất nhiều lễ nghi bận rộn, ba người đối việc này cũng không để tâm, liền cùng ở trong này uống rượu nói chuyện phiếm. Vốn là hẹn Sở vương, nhưng không ngờ Hoàng thượng cũng theo tới.

\”Ngồi đi, giữa chúng ta không cần khách khí.\” Thái tử nay đã trở thành Hoàng thượng lên tiếng. Mọi người cũng không nhiều lời, sôi nổi ngồi xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.