[Dammy] Trùng Sinh Chi Lãnh Quân Noãn Tâm_Hoàn – Chương 40: Lung Bình – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dammy] Trùng Sinh Chi Lãnh Quân Noãn Tâm_Hoàn - Chương 40: Lung Bình

Sáng sớm hôm sau, Hoa Diệc Khê nhìn gốc tương tư thật lớn trước mắt, gốc đều bị đào ra, bùn đất dính trên cũng được y cùng Dịch Hồi tẩy trừ sạch sẽ.

\”Lúc trước khi trồng nó không nghĩ có một ngày nó có thể lớn như vậy.\” Dịch Hồi cười nói, \”Ngươi có biết tương tư tác dụng là gì không?\”

Hoa Diệc Khê lắc đầu.

\”Nó có thể làm thánh vật Miêu tộc đương nhiên là có nguyên do của nó, tại Miêu tộc bọn họ sẽ dùng tương tư làm địa điểm cho cổ trùng ấp trứng. Bất quá nó còn có một công năng khác.\” Dịch Hồi cười nói \”Ta đây mười năm nuôi nó lớn như vậy, tốn công tốn sức, dùng không biết bao nhiêu dược vật.\”

Sáng sớm dương quang chiếu đến trên thân tương tư, gốc cây nổi lên từng đợt ánh sáng lóa mắt. Không đến một canh giờ, ánh sáng dần dần nhạt đi, cuối cùng toàn bộ biến thành sắc tối đen.

\”Năm đó ta đi gặp ngươi, chính là nghĩ kiếp này duyên phận đã đứt. Bồi dưỡng khỏa tương tư này chỉ vì giết thời gian, sau rồi nghĩ nếu có thể gặp lại ngươi, liền tặng nó cho ngươi.\” Dịch Hồi cười nói, chỉ vào một hồ nước nhỏ phía trước.

\”Thành công hay không ta còn không dám xác định, nhưng đối với thân thể của ngươi chung quy sẽ có ích, bất quá ta có một yêu cầu, trước khi thành công không được nói cho bất luận kẻ nào, kể cả Tiêu Lạc Ngọc.\”

Hoa Diệc Khê nhìn Dịch Hồi, trong lòng y đã có chút phỏng đoán, nhưng vẫn không dám xác định. Bàn tới y thuật y tuy rằng không dám tự xưng đệ nhất thiên hạ, nhưng nếu xưng là đệ nhất thiên hạ cũng không sai, thế nhưng ý tưởng Dịch Hồi y hoàn toàn đoán không ra. Hơn nữa kinh mạch toàn bộ đứt đoạn, có thể chữa trị điều này quả thực chưa bao giờ có.

\”Ngươi là muốn…\”

Dịch Hồi mỉm cười, \”Đáy hồ này ta trồng không dưới ngàn dược liệu, hiện giờ chỉ thiếu một phần dẫn dược.\” Hắn xoa đầu Hoa Diệc Khê \”Ta nhận người ủy thác mới ở chỗ này. Nếu ngươi không đến Tàng Kiếm sơn trang, mấy ngày sau ta cũng sẽ rời đi. Hiện giờ vừa lúc có thể dùng một hồ dược lực, cho ngươi khôi phục nội lực.\”

Hắn xách tương tư bên tay, đánh xuống một chưởng, lá tương tư nhất tề rơi rụng, chỉ để lại phần gốc đã trở nên tối đen. Dịch Hồi tìm một phiến lá tương tư nhỏ nhất, đưa cho Hoa Diệc Khê.

\”Ăn luôn nó, ba canh giờ sau quay lại đây.\”

Hoa Diệc Khê nhìn Dịch Hồi, có thể khôi phục nội lực đối y mà nói cũng không thể nghi ngờ là một điều hấp dẫn, tuy rằng thân nội lực này cùng Tiêu Lạc Ngọc không đáng một đồng, nhưng nếu có thể khôi phục dĩ nhiên tốt hơn nhiều. Bất quá y cũng có chút do dự, tuy rằng Dịch Hồi chỉ nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng y cũng biết dược liệu này trồng nên tốn bao nhiêu công sức. Hơn nữa muốn trồng tại đáy hồ, yêu cầu thời gian không phải điều y có thể tưởng tượng.

\”Nghĩ cái gì, không làm mấy thứ này mười năm qua ta làm sao giết thời gian. Chờ mấy ngày nữa ta đi rồi, không muốn ném bỏ cũng đem tặng người. Ngươi coi như là nửa đồ đệ của ta, ta cho ngươi có cái gì không đúng?\” Dịch Hồi cười nói.

\”Được rồi, ăn nó.\”

Hoa Diệc Khê nhìn phiến lá trên tay Dịch Hồi, khẽ nhíu mày, y chung quy vẫn cảm giác có gì không đúng, nhưng lại nói không nên lời là không đúng ở đâu, \”Hay là…\”

Dịch Hồi đem phiến lá cưỡng chế nhét vào trong miệng Hoa Diệc Khê. \”Ta biết ngươi đứa nhỏ này trời sinh quật cường, trừ bỏ Tiêu Lạc Ngọc cũng không ai có thể làm cho ngươi chân chính tin tưởng, nhưng ta cũng là nửa ngoại lệ đi.\”

\”Ta không phải không tin, chỉ là…\” Dịch Hồi cùng y luôn luôn hợp ý, bởi vì y với người khác luôn luôn lạnh nhạt, từ nhỏ Dịch Hồi trong tim của y thậm chí là tồn tại như phụ thân. Nhưng cho dù như vậy, cũng không phải lý do y tiếp thu điều này.

\”Tốt lắm, ba canh giờ sau lại đây, ngươi không đi nhìn Tiêu Lạc Ngọc sao, nhớ rõ không cần nói cho hắn biết chuyện này.\” Dịch Hồi dặn, xoay người đưa lưng về phía Hoa Diệc Khê phất phất tay, Hoa Diệc Khê bất đắc dĩ, cũng chỉ đành rời đi.

Một mảnh lá nuốt xuống bụng, Hoa Diệc Khê chỉ cảm thấy kinh mạch trong cơ thể thậm chí có một tia ấm áp, phải biết sau khi đoạn gân mạch y không còn cảm nhận được loại khí lưu động này. Cất bước nhanh hơn, y vì sớm ngày đào tương tư ra, cũng bởi vì lo lắng cho Dịch Hồi, đã nhiều ngày không có trò chuyện với Tiêu Lạc Ngọc.

Rốt cục đi đến chỗ ở của hắn, lại phát hiện hắn không ở bên trong.

\”Hoa công tử, Tiêu bảo chủ đi sương phòng Đông Nam, mới đi còn không đến thời gian nửa ly trà.\” Hạ nhân chờ ở bên nhìn thấy Hoa Diệc Khê thì lên tiếng. Tiêu Lạc Ngọc trước khi đi cố ý dặn gã nếu Hoa Diệc Khê trở về, nhất định phải nói cho Hoa Diệc Khê hướng mình đi. Hạ nhân cũng không dám chậm trễ bèn chờ ở chỗ này.

Hoa Diệc Khê gật gật đầu, đi đến hướng sương phòng Đông Nam.

Không giống Hoa Diệc Khê mệt nhọc một đêm, Tiêu Lạc Ngọc một đêm vô miên, thời điểm buổi sáng Thanh Thương lại đây nói Lung Mộc đã tỉnh, hắn liền đi qua.

Sau khi Lung Mộc đến Tàng Kiếm sơn trang luôn luôn mê man, cũng may y thuật Thanh Thương hơn người, sáng sớm Lung Mộc đã tỉnh lại, Thanh Thương liền tới thông tri Tiêu Lạc Ngọc.

Lúc Tiêu Lạc Ngọc tới, Lung Mộc đã ngồi dậy, nhìn không còn gì đáng ngại, chỉ là sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, cả người cũng không có một chút huyết sắc. Tiêu Lạc Ngọc cảm thấy nếu nói hắn là xác chết còn chuẩn xác hơn, trừ bỏ tóc cùng ánh mắt, cả người đều nhợt nhạt dọa người.

\”Lung Các chủ.\” Tiêu Lạc Ngọc nói, ngồi ở ghế bên giường. Lung Mộc nhìn Tiêu Lạc Ngọc, cũng hơi hơi cúi người, \”Tiêu bảo chủ, hiện giờ Lung Mộc đã không còn là Các chủ của Linh Lung các, danh xưng Các chủ thật sự không đảm đương nổi.\”

Khi Lung Mộc nói chuyện, cho người ta cảm giác giống như là người trên đài hát hí khúc nhỏ giọng đọc lời hát, ngữ điệu quái dị vô cùng, còn may thanh âm của hắn có một loại cảm giác mềm mềm nhu nhu, cũng không đến nỗi phiền chán.

Tiêu Lạc Ngọc mỉm cười, không muốn dây dưa vấn đề xưng hô \”Vậy Tiêu mỗ liền gọi một tiếng Lung huynh, nghe nói Lung huynh tìm Tiêu mỗ, không biết có chuyện gì?\”

Lung Mộc nhìn mọi người chung quanh một vòng, trước đây mọi người nhìn thấy hắn, hắn đều hóa trang thật dày, hiện giờ nhìn kĩ mới phát hiện bộ dạng Lung Mộc cũng tuyệt đối có thể xưng khuynh quốc khuynh thành, cho dù giờ biến thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ, vẫn có thể thấy được dung mạo xinh đẹp của hắn.

\”Ta mười lăm tuổi tiếp nhận Linh Lung các từ tay sư phụ, tuy rằng không đem Linh Lung các phát triển lớn mạnh, nhưng mười năm qua chưa từng khiến Linh Lung các suy yếu, trong chốn giang hồ, coi như là có thành tựu.\” Hắn chậm rãi nói \”Chỉ trách ta, lầm người lầm mình, ta nhìn người không rõ, mới có thể lưu lạc thành tình trạng này.\”

Hắn nói xong, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân, Tiêu Lạc Ngọc đêm qua không cẩn thận nghe nên nhầm là Hoa Diệc Khê, hiện giờ hơi hơi dùng tâm một chút, liền nghe ra là Hoa Diệc Khê, trong lòng không khỏi vui vẻ, không cố kị kẻ khác, vội vàng đẩy cửa đi ra ngoài.

\”Diệc Khê.\” Chỉ một đêm không gặp, Tiêu Lạc Ngọc lại cảm thấy không biết qua bao lâu, hắn đi lên trước ôm lấy y, \”Dùng bữa sáng chưa? Có mệt hay không?\”

Hắn không hỏi Hoa Diệc Khê tối hôm qua làm gì, chỉ cần Hoa Diệc Khê có thể trở về bên cạnh hắn là đủ. Hoa Diệc Khê lắc đầu, vội một đêm y đúng là có chút mệt nhọc, nhưng sau khi ăn phiến lá tương tư kia cảm giác đã khá lên nhiều.

\”Sao lại tới nơi này?\” Hoa Diệc Khê kỳ quái. Hôm qua Tiêu Lạc Ngọc còn chưa nói với y mấy chuyện này, hắn cầm tay Hoa Diệc Khê vào phòng, cho Tiêu Trì cùng Tiêu Vân canh giữ ở bên ngoài.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.