Tô Châu mấy ngày qua thời tiết vẫn luôn rất tốt, trời cao mây trắng, ánh nắng thẳng tắp chiếu vào trên người, chiếu đến mức sinh đau, ngày hôm nay đột nhiên lại thay đổi bất ngờ, trên trời từng tảng lớn mây đen bay tới, phủ kín lên bầu trời Tô Châu.
\”Gia gia, thật nhiều người a!\” Một tiểu oa nhi chơi đùa ven đường nãi thanh nãi khí nói. Phía sau nó lão nhân gia vội vàng ôm lấy cháu của mình, che cái miệng của nó.
Trên đường phố Tô Châu tuy rằng vẫn giống như ngày xưa phồn hoa, nhưng đã có chút cảm xúc khác thường bên trong. Trong lúc tụ tập nhiều môn phái giang hồ như vậy, dân chúng trong lòng hiển nhiên có chút bất an. Huống chi mấy ngày nay, trong thành Tô Châu trị an cũng không tốt bằng bình thường.
Lúc này đi qua trước mặt hai ông cháu là bang chúng Hổ bang, đi tuốt ở đàng trước chính là Hổ bang Bang chủ, vị thứ hai là kẻ ngày đó cùng Tả Yển giao đấu, Phó Bang chủ Hoàng Trình Nguyên.
Như thế đồng thời từ khắp các nơi Tô Châu, lục tục có giang hồ nhân sĩ từ nơi trú ngụ rời đi, đến lôi đài đã dựng lên từ trước.
Tiêu Lạc Ngọc cũng mang theo Hoa Diệc Khê xuất môn, bốn người Thanh Thương cưỡi ngựa đuổi kịp. Một đường an nhàn tiêu sái đi đến Thái Hồ, Tiêu Lạc Ngọc ôm Hoa Diệc Khê xuống xe ngựa.
Đài cao được dựng lại lần nữa, so với trước vững chắc hơn rất nhiều, toàn bộ đài cao đều dùng đá cẩm thạch dựng nên. Lần này ở chung quanh bàn đã thiếu rất nhiều, chỉ môn phái có người được đề cử minh chủ mới có bàn, môn phái nào muốn tới xem cuộc chiến chỉ có thể đứng ở chung quanh.
Có thể nói chỉ có vài đại môn phái mới có chỗ ngồi, vô hình trung cùng các tiểu môn phái tạo nên khoảng cách. Thời điểm Tiêu Lạc Ngọc đến, vẫn thu hút rất nhiều ánh mắt. Tò mò, khinh thường…
Bọn họ tới trễ nhất, các môn phái khác đã chờ ở chỗ này. Tiêu Lạc Ngọc ôm Hoa Diệc Khê đi đằng trước, phía sau là Thanh Thương và Tử Lạc, sau đó là tả hữu hộ pháp đã không còn mặc áo choàng nữa.
Môn phái khác tuy rằng đã kết minh, nhưng dù sao vẫn là tách ra ngồi, chỉ có Thanh Thương trực tiếp an vị bên cạnh Tiêu Lạc Ngọc.
Phượng Nhan đột nhiên cười nói \”Bản tiên tử ở tại Tiêu gia bảo ở một đoạn thời gian, thế nhưng không biết Hoa các cùng Tiêu gia bảo quan hệ tốt đến thế.\” Sau đó lại nhìn Thanh Thương nói \”Bản tiên tử còn chưa từng thấy qua Hoa các Các chủ, không biết khi nào mới có cơ hội diện kiến?\”
Thanh Thương phe phẩy phiến quạt trong tay, Tử Lạc mở miệng \”Muốn gặp Các chủ của chúng ta ngươi còn chưa đủ tư cách. Các chủ không thích độc phụ (người đàn bà độc ác).\”
\”Ngươi…\” Phượng Nhan tức giận, bị Thi Kỳ Nhi kế bên kéo lại, nén giận dữ nói \”Cũng không biết Các chủ biết các ngươi giúp đỡ Tiêu gia bảo có thể hay không…\”
\”Cái này ngươi cứ yên tâm… Các chủ tuy rằng không có danh tiên tử gì đó, nhưng đối với mọi người trong Các vô cùng tốt, ít nhất sẽ không âm thầm hạ độc thủ.\” Thanh Thương chậm rãi mở miệng, biểu đạt ẩn ý. Phượng Nhan mặt cười trắng bệch, nàng vốn quen thói được mọi người phủng trong tay, nhưng gần đây mọi chuyện lại không thuận lợi chút nào.
Hiện giờ người Hoa các ở trong này, ngay cả dung nhan kiêu ngạo đều bị người hạ thấp.
Tiêu Lạc Ngọc đánh giá mọi người, Linh Lung các Các chủ Lung Mộc không đến, thay thế là trưởng lão râu dài hoa râm cùng một đám bang chúng. Tiêu Lạc Ngọc chú ý tới một người, khuôn mặt tuấn tú thần thái phi dương.
Chú ý tới người này không phải bởi vì bộ dạng hắn xuất chúng, mà là vì người này ở đời trước là Linh Lung các Các chủ. Hiện giờ xem ra chỉ là trưởng lão hoặc là hộ pháp.
Hoa Diệc Khê cũng không đánh giá những người này, dù sao họ trong mắt y đều không là gì, y nắm tay Tiêu Lạc Ngọc, có chút lo lắng.
Thực nhanh tới thời gian luận võ, Chu Vân tiến lên nói quy tắc, hai mươi người hỗn chiến, một người cuối cùng sẽ thành minh chủ võ lâm.
Có thể nói hai mươi người này đều là cao thủ võ lâm, bất luận ai làm minh chủ đều có tính thuyết phục nhất định, sau hỗn chiến, cho dù thắng cũng sẽ giảm đi thực lực rất nhiều.
Quy tắc vừa ra, tất cả mọi người bắt đầu nghị luận sôi nổi, có người nói tốt, bởi vì có thể lưu đến cuối cùng khẳng định có chỗ hơn người. Có người bảo không tốt, bởi vì như vậy thương vong sẽ càng lớn hơn. Ngược lại không có người hoài nghi hai mươi người này đã lặng lẽ chia làm hai phái, quy tắc này chỉ là vì tiêu diệt Tiêu Lạc Ngọc cùng Hoa các mà định ra. Dù sao bọn họ đều là đại hiệp nổi danh võ lâm, không biết đại hiệp bất quá cũng chỉ là con người mà thôi.
Tiêu Lạc Ngọc vỗ vỗ tay Hoa Diệc Khê, dẫn đầu nhảy lên đài cao. Góc áo tung bay, dáng vóc tiêu sái. Sau đó những người khác cũng sôi nổi nhảy lên đài.
Hai mươi người đều là đại hiệp thành danh đã lâu, tự nhiên là khí độ phi phàm, chỉ đứng ở trên đài cũng đã khiến người trầm trồ khen ngợi. Chắp tay chào nhau, sau liền đứng ở trên đài chờ bắt đầu.
Nhất thời toàn trường cực kỳ an tĩnh, không có một tiếng vang. Trên trời từ từ biến đầy mây đen, có một loại ảo giác mây đen đang muốn áp thành.
Rất nhiều người bị khí thế hai mươi người này áp chế bắt đầu lui về phía sau, Phượng Nhan nhịn không được loại khí thế so đấu này, bắt đầu có chút trầy trật, Thẩm Khanh bên cạnh lặng lẽ giúp đỡ nàng một chút.
Động tác Thẩm Khanh thực nhỏ, cơ hồ không có người nhìn thấy, nhưng Tiêu Vân lại trông rõ, nhịn không được thầm mắng một câu. Bàn tay Hoa Diệc Khê vỗ đầu Canh Tinh, nghe được Tiêu Vân nói nhỏ, quay đầu nhìn Tiêu Vân một cái.
Mọi người ngừng thở, thời điểm đang hết sức căng thẳng, có người hô lên \”Chờ một chút.\”
Thanh âm này rất lớn, tuy rằng nghe ra nội lực không thực cường đại. Nhiều người quay đầu nhìn về phía nơi phát ra tiếng, mà ngay cả trên đài hai mươi người cũng bắt đầu thu hồi khí thế của mình.
Cất tiếng chính là một đại hán thoạt nhìn thực khôi ngô, hắn thấy tất cả mọi người nhìn về phía mình, đầu tiên là có chút tự đắc, sau đó nói \”Tại hạ Mâu Trường Thanh, chính là có mấy vấn đề muốn hỏi mọi người một chút?\” Không chờ mọi người mở miệng, hắn liền nói tiếp. \”Hiện tại hai mươi người trên đài này, có phải cao thủ lợi hại nhất võ lâm trung nguyên ta hay không, có phải trụ cột vững vàng trong chốn võ lâm trung nguyên hay không ?\”