CHƯƠNG 21:
Thang Văn Gia kéo ghế dựa ngồi xuống, cô nghe cha mình ngồi bên cạnh hỏi: \”Mẹ con đâu, sao còn chưa xuống?\”
Cô nhìn một vòng thấy mọi người đều đã ngồi vào vị trí của mình thì mím môi đáp: \”Mẹ đi toilet, sắp xuống rồi ạ.\”
Thang Hiển Tông cũng không tiếp tục hỏi lại, chẳng qua chỉ là thuận miệng hỏi một chút mà thôi.
Ông ta chỉ làm ra vẻ trước mặt mọi người, nhưng trong lòng ai cũng hiểu rõ.
Thang Văn Gia nhìn anh trai mình đang sửa lại cổ áo, sau đó cắn môi cúi đầu.
Mặc dù cô nói mẹ mình như thế, nhưng thật ra cô cũng muốn mình có được một gia đình hòa thuận hạnh phúc, nhưng…Hình như đây chỉ là mong ước của một mình cô thôi.
Cô lặng lẽ thở dài, tiếp đó vừa nhấc mắt lên thì lại đối mặt với thanh niên ngồi đối diện.
Thanh niên có mái tóc mềm mại rũ xuống đầu, ánh mắt khi cười rộ đặc biệt có thể làm tim người ta như được rọi sáng bừng lên. Cậu đang nghiêng mặt nói chuyện với cô nhỏ, vẻ mặt vừa dịu dàng vừa bất đắc dĩ, lại còn mang theo nhàn nhạt cưng chiều, ngọt đến trong lòng.
Nhưng lại không ai cư xử như thế này với mẹ của cô cả, đa số không phải là mất kiên nhẫn đối đáp thì chỉ là qua loa lấy lệ.
Anh họ thật sự rất đẹp trai, Thang Văn Gia nghĩ.
Vốn dĩ ban đầu cô cũng không quen biết cậu, nhưng lão nhị cùng phòng kí túc xá với cô thích nhất là xem show sinh tồn, sau đó xem được kỳ đầu tiên «Sinh Tồn Nơi Hoang Dã», khi biết kỳ thứ hai bắt đầu phát sóng thì mỗi ngày đều canh trước máy tính, không ngờ kỳ này mới vừa chiếu thì đã trèo tường hâm mộ một người khác.
Đúng, chính là anh họ cô Cố Tinh Thần.
Không chỉ tự mình tải về mà còn kéo cô vào xem chung hai ba lần, sau đó cô cũng thấy nhìn người này chỗ nào cũng rất tốt nên cũng theo đó trở thành fan luôn.
Ai mà ngờ lại có cơ duyên trùng hợp đến như vậy chứ?
Thế mà lại là anh họ của cô.
Thang Văn Gia đang ngẩn người thì phát hiện Cố Tinh Thần ở đối diện giương mắt nhìn cô, cô ngây người, mặt đỏ lên, lại thấy Cố Tinh Thần nhếch khóe miệng cười với cô.
Ghế dựa bên cạnh cô bị kéo ra, Tống Lan Chi đã trở lại, Thang Văn Gia nhìn bà ta, thấy khóe mắt bà ta hơi hơi hồng, trong lòng cô bỗng chốc mềm nhũn.
Cố Tinh Thần phát hiện em gái họ ngồi đối diện cậu luôn thích nhìn lén cậu, lúc nãy Thang Văn Gia ngạc nhiên ồ lên, rõ ràng là nhận ra cậu. Hai người chưa gặp ở nhà bao giờ, vậy nghĩa là Thang Văn Gia thấy cậu ở chỗ khác, mà chỗ duy nhất cậu ườn mặt ra chính là đợt gameshow kỳ rồi.
Được em gái họ đu mình, có cảm giác kỳ diệu thật.
Trên bàn cơm, ông cụ nhìn cả nhà ngồi hai bên mình, ông cụ họ nhẹ nói: \”Cha không muốn nói gì nhiều, cha già rồi nên chỉ muốn thấy cả nhà tề tựu đông đủ thôi, mọi người làm gì thì cha cũng không quản được nữa, nhưng đừng để cha bắt gặp chuyện lùm xùm nào, cha còn chưa chết nên lời nói ít nhiều gì vẫn còn tác dụng đấy.\”