Sau khoảng hai mươi phút, Lâm Nhạc Nhạc cầm một cái túi nhỏ quay về. Cậu không dừng lại ở phòng khách mà đi thẳng về phòng.
Tưởng Trạch lấy điều khiển ấn dừng TV, sau đó đứng dậy vào trong, không thấy Lâm Nhạc Nhạc, chợt nghe thấy trong WC vang lên giọng nói bình tĩnh của cậu: \”Tưởng Trạch anh vào đây.\”
Tưởng Trạch vào phòng vệ sinh sáng đèn, đứng ở cửa nhìn Lâm Nhạc Nhạc, không hiểu cậu vào đây làm gì.
\”Em cho anh xem cái này.\” Lâm Nhạc Nhạc bình tĩnh móc túi quần, sau đó thật sự đào bảo bối ra trong ánh mắt hơi nghi hoặc lại có chút chờ mong của Tưởng Trạch.
Phàm là kẻ cuồng hóng hớt đều có tố chất tâm lý giống Lâm Nhạc Nhạc, chỉ sợ cản trở cho cảnh sát.
Ngay lúc Tưởng Trạch muốn tiến lên, Lâm Nhạc Nhạc lấy cốc đựng nước tiểu ra tiểu vào như ảo thuật, sau đó cài quần. Lúc hắn càng nghi hoặc khó hiểu, cậu dùng ống nhỏ hút một chút nước tiểu để thử thai.
\”Em có thể mang thai.\” Lâm Nhạc Nhạc nghiêm trang cài thắt lưng.
Tuy rằng chuyện này đến trước hai năm so với dự tính của Lâm Nhạc Nhạc, nhưng dù sao cậu đã chuẩn bị tâm lý sinh con, cho nên cảm xúc vẫn bình tĩnh.
Tưởng Trạch không hiểu một loạt hành động này của Lâm Nhạc Nhạc, nhưng nghe lời của cậu lại ngứa ngáy, tưởng cậu chơi tình thú với hắn.
\”Em muốn ở trong này?\” Tưởng Trạch cụp mắt hỏi Lâm Nhạc Nhạc, trong mắt đã nổi lên vẻ hưng trí.
Lâm Nhạc Nhạc giơ tay cản hắn: \”Chờ mấy phút rồi nói sau.\”
Trong khoảng thời gian đó, Lâm Nhạc Nhạc tìm được kem dưỡng da mặt trong một đống chai, nói đâu đâu: \”Bình thường em không nỡ bôi nhiều.\”
Cậu nói xong mở nắp hộp kem, dùng muỗng nhỏ múc một ít ra mu bàn tay định bôi, nhưng ai ngờ mới vừa giơ tay lên, cậu lại muốn nôn khan, hơn nữa lần này nôn đến mấy lần. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Ngốc cũng biết nguyên nhân dẫn đến nôn khan là kem dưỡng da mặt.
Lâm Nhạc Nhạc nôn đến độ hai má đỏ lên, cậu quay đầu lên án nhìn Tưởng Trạch: \”Anh, khụ, anh ghen kem mặt thân thiết với em, cố ý hạ độc hại nó à?\”
Khó chịu cũng không ảnh hưởng được Lâm Nhạc Nhạc há miệng nói lời vô nghĩa.
Tưởng Trạch: \”…\”
Hắn cầm cổ tay cậu, dùng giấy lau kem dưỡng trên tay cậu, đồng thời cũng thấy bệnh trạng này của cậu đúng kỳ quái: \”Tối qua em cũng bôi kem mà?\”
Lúc đó vẫn ổn mà. Tưởng Trạch cầm lọ kem kia lên ngửi, không cảm thấy mùi gì khác thường.
Lâm Nhạc Nhạc lại lấy chai khác cho Tưởng Trạch xem: \”Buổi tối em bôi kem ban đêm, đây là ba ngày, đồ ngốc nhà anh.\”
Ban đêm ban ngày hợp thành một bộ, là bảo bối sủng ái mà Lâm Nhạc Nhạc mới mua từ cửa hàng chính hãng không lâu.
Đương nhiên Lâm Nhạc Nhạc biết không phải Tưởng Trạch bôi kem lên mặt thật, cậu chỉ không cam lòng chuyện ngửi mùi kem ngày mình yêu nhất mà buồn nôn, cho nên phải tìm người để đổ vỏ.