Tết đối với đa số người có nghĩa đoàn viên, đoàn tụ, nhưng Tưởng Trạch cơ hồ từ lúc có kí ức đã không được cảm nhận điều này.
Không riêng gì Tết âm lịch, ngày hội gì đối với hắn cơ bản đều như vậy.
Hiển nhiên chuyện này không bình thường, chẳng qua thời gian lâu, tất cả mọi người trong nhà họ Tưởng không nhận ra chuyện này mà thôi. Thế cho nên hai cô giúp việc nhìn Tưởng Trạch lớn lên cũng chỉ thỉnh thoảng nghĩ Tưởng Trạch lạnh lùng với chuyện này, trong trí nhớ của họ hắn là đứa trẻ không thích náo nhiệt.
Lâm Nhạc Nhạc ngồi trong xe thương gia rất rộng rãi, nhưng mỗi khi xe đến trạm dừng lại, bất kể là người lên xe hay xuống xe đều chen chúc với nhau, đập vào mắt cậu.
Cậu đoán lúc này chắc Tưởng Trạch đang lái xe, bởi vậy cậu không nhắn tin cho hắn, đến mỗi một trạm là gửi voice chat thông báo hành trình, đồng thời lại dặn dò hắn đi đường phải chú ý an toàn giao thông.
Ngày mai là đêm 30, lúc này trừ nhà ga chen chúc tấp nập, Tưởng Trạch đi trong dòng xe mà vô cùng lo lắng.
Lúc hắn bị kẹt trong dòng xe cộ dài đồng thời Lâm Nhạc Nhạc cũng lao lực theo dòng người chui ra cửa, sau đó lại chui vào dòng người soát vé.
Lúc này là hơn mười hai giờ trưa, cậu mua vé ba giờ chiều, vẫn còn đủ thời gian.
Nhưng khi cậu soát vé xong, cậu lại thấy may mắn vì mình mua vé ba giờ chiều, không thì chỉ soát vé thôi xe đã chạy mất.
Cậu cất kĩ vé xe vào túi áo. Nhà ga thành phố rất lớn, khu nghỉ ngơi cơ bản giống một trung tâm thương mại nhỏ, nhưng lúc này cho dù Lâm Nhạc Nhạc đi khắp nơi cũng không thấy quán cơm nào có chỗ trống, ngay cả cửa hàng tiện lợi cũng chật ních người.
Trời đất bao la bụng lớn nhất, cậu rút hai mươi tệ ra khỏi túi, cắn răng chui vào cửa hàng tiện lợi.
Mà lúc sau Tưởng Trạch mới thoát khỏi đoạn đường kẹt xe, chạy thẳng đến nhà ga thành phố S.
Lâm Nhạc Nhạc ôm hai cái ngô và hai chai trà sữa nóng đi ra tìm chỗ đứng, sau đó nhắn WeChat cho Tưởng Trạch.
Lâm Nhạc Nhạc: Em đợi anh ở chỗ thang máy.
Mãi khi cậu gặm hết ngô từ đầu tới đuôi như chuột, Tưởng Trạch mới nhắn lại: Ừ, anh đến ngay.
Lâm Nhạc Nhạc thấy tin nhắn này, mím miệng cười. Cậu quay đầu lại soi kính thủy tinh, bảo đảm mình bây giờ rất xinh đẹp. Kính thủy tinh chiếu ra khóe miệng Lâm Nhạc Nhạc còn dính râu ngô, đồng thời cũng chiếu ra Tưởng Trạch sau cậu.
Lâm Nhạc Nhạc vội gảy râu ngô xuống, xoay người đón Tưởng Trạch.
Cậu mặc áo len đỏ thẫm, người đầy sức sống. Hồi lâu không gặp Tưởng Trạch, một là cậu nhớ hắn vô cùng, hai vẫn là nhớ đến phát điên.
Môi Tưởng Trạch cũng có ý cười chính hắn không nhận ra, hắn đứng trước mặt cậu: \”Hơi tắc đường, em chờ lâu không?\”
Lâm Nhạc Nhạc cười tủm tỉm lắc đầu: \”Không chờ lâu lắm, em xuống xe đi lấy vé, sau đó mua đồ ăn, mới ăn xong anh đã đến rồi.\” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)