[Đam Mỹ|Edit] Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công – Nhu Nhu A – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ|Edit] Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công – Nhu Nhu A - Chương 34

Lâm Nhạc Nhạc và Tưởng Trạch bốn mắt nhìn nhau. Hắn cảm giác tay của cậu trong lòng bàn tay mình nhúc nhích, là một động tác muốn giãy ra. Hắn không đổi sắc, đang muốn tăng thêm sức, nhưng không ngờ cậu mím môi cười, từ bị động thành chủ động cầm tay hắn.

Hai người họ xuyên qua đám người, cuối cùng đứng ở một góc hẻo lánh.

Lâm Nhạc Nhạc nhìn ra đằng sau như kẻ trộm gà, phát hiện các bạn học và các giáo viên vẫn đang ở chỗ soát vé chưa chạy đến, chắc cũng phải mất một hai phút.

Lâm Nhạc Nhạc thu hồi tầm mắt, cướp lời nói chuyện với Tưởng Trạch trước: \”Anh ơi, ngày mai chúng em phải đi bảo tàng văn hóa, từ chín giờ sáng đến mười một giờ trưa, buổi chiều phải đi nghĩa trang liệt sĩ đến ba giờ, anh đi với em đi.\”

Tưởng Trạch: \”Tôi giống người thích đến bảo tàng văn hóa và nghĩa trang liệt sĩ à?\”

Cậu cúi đầu nhìn bàn tay hắn bị mình nắm, dùng đầu ngón tay vuốt vài cái, sau đó ngẩng đầu thở dài một hơi: \”Aiz, thật ra em cũng không muốn, nhưng giáo viên của em không cho em đi ra ngoài chơi. Chúng ta chỉ có thể gặp mặt bằng cách này.\”

Chỗ bị Lâm Nhạc Nhạc sờ vào hơi ngứa, lòng bàn tay Tưởng Trạch hơi nóng. Hắn nhìn cậu, cậu cũng nhìn hắn.

Sau một lát, thật sự là bị nhìn đến ngượng ngùng, Lâm Nhạc Nhạc đỏ mặt, nói: \”Anh ơi, anh có nhớ em không?\”

Không thì cứ nhìn mình chằm chằm để làm gì ha ha ha ha, Lâm Nhạc Nhạc mừng thầm.

Cậu cảm thấy lúc này mình với Tưởng Trạch đã tình trong như đã mặt ngoài còn e. Hắn còn nắm tay cậu không buông mà. Lúc trước còn có thể nói là che chở cậu đi đường, giờ mãi vẫn không buông ra thì còn là ý gì được nữa?

Tưởng Trạch tránh câu hỏi Lâm Nhạc Nhạc đưa ra, hắn mở miệng nói: \”Em là người Inuit à?\”

Kỹ năng trào phúng cực cao thâm.

Lâm Nhạc Nhạc không chỉ mặc áo phao, bên trong còn cả một cái áo len dày, căn bản không thấy gì trừ đầu và bàn tay.

Má nó chứ.

Nếu tay cậu còn trống, tuyệt đối cậu muốn giơ ngón giữa với Tưởng Trạch.

Chưa đợi cậu biểu đạt sự bất mãn với hắn, đằng sau cậu đã vang lên tiếng của giáo viên đi đầu.

\”Lâm Nhạc Nhạc, đến đây tập trung.\”

Lâm Nhạc Nhạc đáp lời, sau đó buông bàn tay đang nắm tay Tưởng Trạch ra, nói với hắn: \”Anh ơi, em phải đi đây. Hay là tối chúng ta nhắn tin chốt thời gian nha?\”

Tưởng Trạch lại đuổi kịp bước chân cậu, hơn nữa còn kéo balo của cậu xuống, tiện tay kéo cậu lại: \”Tôi đến đây đón em, không phải đến đây để tiễn em đi.\”

Hắn lại kéo cậu lại, nhưng lúc này ở trước mặt những người khác hơi có kìm chế, không kéo tay cậu mà kéo cổ tay.

Có ý gì? Lâm Nhạc Nhạc hơi ngơ ra, bước chân lảo đảo đi về trước.

Tưởng Trạch là người trầm ổn, mặc dù lúc này cảm xúc của hắn bình thản, nhưng đối với người ngoài không quen biết, hắn vẫn đầy phong thái. Cộng thêm bề ngoài hắn anh tuấn, thật sự quá hút mắt nên mọi người đồng hành cùng Lâm Nhạc Nhạc kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.