[Đam Mỹ|Edit] Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công – Nhu Nhu A – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ|Edit] Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công – Nhu Nhu A - Chương 21

Ba Lâm khép cửa nhà họ Tưởng, lại khóa cái khóa nhiều năm đã hơi rỉ sắt, cuối cùng cạch một tiếng giòn vang.

Lâm Nhạc Nhạc đứng ở ven đường nhìn ra đầu thôn, trên đường không có đến dấu bánh xe. Cậu nghĩ lại hành động cuối cùng của Tưởng Trạch, bĩu môi thì thầm một tiếng: \”Kỳ cục.\”

Đi thì đi luôn đi, cậu hung hăng đá một hòn đá nhỏ, nhìn thấy nó bay lên lại rơi xuống mặt đất lại lăn sang một bên, sau đó mới quay đầu vào sân nhà mình.

Chú Lâm đứng bên giếng giặt giày chơi bóng cho cậu, cậu vào lấy giày lại, lại lấy xà phòng ra: \”Để con tự giặt.\”

Cậu không biết cảm giác khó chịu trong lòng mình là vì sao, chỉ cảm thấy có một thứ cảm xúc gì đó không thể phát tiết, nhưng rất thích hợp lao động chân tay.

Chú Lâm giật mình, không ngờ cậu lại tự giặt thật.

Thằng nhóc nhà họ ngoan ngoãn từ nhỏ, nhưng trước kia khá hướng nội, kỳ nghỉ hè này chơi với anh em nhà họ Tưởng rồi lại có vẻ hoạt bát hơn nhiều, chỉ là cái thân làm biếng nuôi mười mấy năm không phải nói sửa là sửa được ngay.

Mấu chốt là ba Lâm nuông chiều thành quen. Lúc không có Lâm Nhạc Nhạc thì nuông chiều chú Lâm, có cậu là dồn hết sự quan tâm cho con.

Lý do chính mà chú Lâm ngứa mắt Lâm Nhạc Nhạc chỉ là nguyên nhân này.

Chú Lâm thấy cậu rầu rĩ không vui, lại nhìn chân nhỏ tay nhỏ của cậu, giơ tay kéo cậu sang cạnh, mình thì quen thuộc lấy giày ra giặt: \”Được rồi được rồi, con biết giặt cái gì, đánh xà phòng còn không biết. Ăn kiêng ít thôi ăn nhiều cơm vào, cao lớn mới tốt. Cái khác thì không nói, ăn nhiều không thừa…\”

Lâm Nhạc Nhạc buồn bực rửa tay dưới vòi nước, cúi đầu không có tinh thần gì. Cậu cảm thấy đến ông trời cũng đối nghịch với mình, sao cậu lại thảm như vậy chứ.

Thật sự là không có việc gì để làm, Lâm Nhạc Nhạc chỉ đành hóa buồn bực làm động lực, quay đầu chạy vào nhà một hơi làm ba đĩa bánh cuốn.

Mà anh em nhà họ Tưởng trên xe lên đường về, lúc này không khí căng thẳng không ai nói chuyện.

Tuy Tưởng Huy ngồi với anh mình ở ghế sau nhưng không chớp mắt không dám đánh giá sắc mặt của anh mình. Nhưng lúc này chỉ dựa vào cảm giác, hoàn toàn không cần đánh giá cậu ta cũng biết sắc mặt anh mình khẳng định là không vui.

Nghĩ cái là hiểu ngay, đây là lần đầu tiên anh cậu ta thích người khác. Bây giờ chưa có kết quả đã quay về, Lâm Nhạc Nhạc lại ngốc, nhất định sẽ bị nhiều áp lực.

Tưởng Huy nghĩ vậy lại muốn lén cười, lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy anh cậu ta bó tay với một người sau nhiều năm, cậu ta nghĩ chắc cả đời anh mình chỉ có cái hố này.

Tưởng Trạch không quan tâm Tưởng Huy lén cười hay không, hắn đang nghĩ lại khoảnh khắc trước khi cậu ta lỗ mãng gõ cửa. Hắn biết nếu không có Tưởng Huy cắt ngang, nhất định hắn sẽ làm theo ý mình hôn môi Lâm Nhạc Nhạc. Có điều lúc này tỉnh táo nghĩ lại, nụ hôn đó là hành vi không thỏa đáng.

Nếu hắn đã xác định về sau hai người không có liên quan, vậy hắn đã làm điều thừa. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.