Cơn bão vốn được dự đoán đi ngang qua thành phố J lại đột ngột chuyển hướng, cơ hồ quét ngang cả thành phố J, làm mọi người trở tay không kịp.
Gió to mưa lớn từ giữa trưa kéo dài đến buổi tối vẫn không có dấu hiệu ngừng, ngược lại càng nặng nề mà dày đặc làm cho người ta cảm thấy không thể thở.
Trong thời tiết này, Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy ban ngày mình khúm núm mời Tưởng Trạch về nhà thật sự là đại trượng phu trí tuệ, không thì giờ này khắc này cậu một mình đứng trong nhà có cảm giác an toàn như bây giờ không?
Lâm Nhạc Nhạc ôm sách làm bộ nghiêm túc, khóe mắt lại lén lút liếc nhìn Tưởng Trạch tựa ngồi ở đầu giường, sau đó tự đắc lắc chân.
Sau khi giả vờ giả vịt gần đủ, Lâm Nhạc Nhạc mới đưa tay đặt sách lên bàn rồi đứng lên.
Đương nhiên cậu không định ngủ cùng Tưởng Trạch.
Về sau quan hệ của họ là anh cả và em dâu, tuy bây giờ vẫn chưa tới mức độ đó nhưng Lâm Nhạc Nhạc nghĩ chỉ sợ về sau nghĩ lại sẽ xấu hổ.
Bởi vậy cậu mở miệng nói: \”Anh ơi, anh ngủ phòng này đi, bình thường em ở đây, em xuống dưới nhà ngủ phòng của ba với chú em.\” Lâm Nhạc Nhạc nói xong lại bổ sung một câu, \”Ừm, ga giường của em mới thay hôm qua, sạch lắm.\”
Thật ra ga giường này không phải mới thay ngày hôm qua, thay đã được bốn năm ngày rồi. Nhưng Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy bốn năm ngày không khác gì một hai ngày lắm, dù người ưa sạch cũng không thay ga giường mỗi ngày, thế là có bệnh rồi còn gì.
Dù sao chuyện thay ga giường này trời biết đất biết Tưởng Trạch không biết, Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy không hề hoảng hốt.
Nhưng sau khi nói xong nửa câu, Tưởng Trạch đang cúi đầu lại ngẩng đầu lên, hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Nhạc Nhạc, sau đó nói như để xác nhận: \”Thay hôm qua?\”
Lâm Nhạc Nhạc nhìn thế nào cũng cảm thấy ánh mắt của Tưởng Trạch tràn ngập hoài nghi, cậu vội vàng thẳng lưng cam đoan: \”Vâng!\”
Mỗi ngày Tưởng Trạch đều ngoài ý muốn thoáng nhìn phòng ngủ của Lâm Nhạc Nhạc ít nhất một lần, ga này thay khi nào sao hắn không biết? Mấy ngày hôm trước hắn chính mắt thấy cậu một mình lăn lộn trên chăn giường, thiếu chút nữa ném chăn ga xuống khỏi cửa sổ tầng hai.
Tưởng Trạch nhìn Lâm Nhạc Nhạc, biểu cảm kiểu là \”tôi điên mới tin cậu\”.
Lâm Nhạc Nhạc ho khan hai tiếng, \”Gì ấy nhỉ, em xuống trước đây, anh ngủ ngon.\”
Nói xong bóng dáng Lâm Nhạc Nhạc lại biến mất ở cửa phòng, chỉ còn lại tiếng bước chân xuống cầu thang liên tiếp dần xa. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Tưởng Trạch một mình ở trong phòng Lâm Nhạc Nhạc. Hắn nhìn quanh một vòng, nghiêm túc nhìn cách bài trí trong phòng.
Phòng của Lâm Nhạc Nhạc không quá rộng, cũng khoảng 15m vuông, trừ giường cùng một cái tủ quần áo, còn lại là bàn học và một cái giá sách không lớn. Chẳng qua trong giá sách cũng không xếp đề thi mô phỏng dành cho học sinh lớp 12 gì đó mà toàn là một ít truyện manga. Trên bàn học thì có mấy quyển sách giáo khoa sách tham khảo, có cả mấy quyển vở.