Người bên cạnh nhìn sang, Tống Thanh Hàn thở dài, lắc đầu: \”Anh Ninh, anh không khỏe à? Cần tôi nói với đạo diễn Khương cho anh không, xin nghỉ cho anh? Trông anh không khỏe…\”
Tô Hòa Ninh nhìn cậu chằm chằm, như là chợt bình tĩnh lại, ngoài cười nhưng trong không cười: \”Không phiền đại minh tinh cậu. Tiểu Lưu -\”
Hắn gọi trợ lý: \”Đi nói với đạo diễn, hôm nay anh đi.\”
Hắn đứng lên, lướt qua Tống Thanh Hàn, hai tay siết chặt, khớp xương trắng bệch.
Hắn không tẩy trang, đưa trợ lý đi thẳng.
Tống Thanh Hàn đứng tại chỗ nhìn bóng dáng hắn đi, thở dài.
Người bên cạnh loáng thoáng cảm thấy gì đó, thấy Tống Thanh Hàn vào phòng trang điểm, đám người vội vàng xúm lại hóng hớt: \”Có chuyện gì thế? Sao anh Ninh đột nhiên nói thế với anh Hàn?\”
Người bị hỏi cười khẽ, lắc đầu: \”Mấy ngày nay cậu ở phim trường, thấy Tô Hòa Ninh,\” cậu ta chỉ ra cửa, \”Và anh Hàn thế nào, cậu cảm thấy Tô Hòa Ninh sẽ nghĩ thế nào?\”
Một người là Tô Hòa Ninh, một người là anh Hàn, thân sơ tỏ rõ.
Rõ ràng Tô Hòa Ninh có vị trí cao hơn, nhưng khi chính thức quay lại luôn bị Tống Thanh Hàn vốn chẳng có căn cơ vững như mình đè ép. Cho dù Tô Hòa Ninh dễ tính cũng phải tức giận, huống chi tính tình của hắn cũng nào có tốt như bề ngoài đâu.
Cho dù người khác không biết, họ chung một đoàn phim còn không biết sao? Tô Hòa Ninh nhìn thì dễ gần, nhưng hay lén lút tranh phần diễn khi diễn chung với người khác, cũng may Khương Lăng khá nghiêm khắc, không cho hắn ta thực hiện được. Nếu là đạo diễn khác, phỏng chừng nể địa ví của hắn, thuận thế cho thêm cảnh. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Giờ nhìn lại, Tô Hòa Ninh thất thế trước Tống Thanh Hàn mới làm mình làm mẩy.
Nhân viên kia tùy ý nói mấy câu, thấy người mới đến nhìn mình chòng chọc, vỗ vai cậu ta: \”Đi đi đi, xếp đạo cụ mau, cảnh tiếp khá khó đấy…\”
Chuyện Tô Hòa Ninh đi không ảnh hưởng gì quá lớn đến đoàn phim, các nhân viên chỉ hứng thú hóng hớt mấy câu, nhưng phát hiện toàn là chuyện vặt vãnh, không hỏi nữa, tản ra làm việc.
Khương Lăng không để ý Tô Hòa Ninh rời đi, ông điều chỉnh máy giám sát, sau đó ra hiệu với anh quay phim, Tống Thanh Hàn đã trang điểm xong đi vào phim trường.
Khí chất nháy mắt thay đổi long trời lỡ đất.
Khuôn mặt già nua, tóc chải chỉnh tề, vải vóc giá rẻ ngụy trang thành hàng hiệu, giày da tróc vài chỗ được cọ rất sạch sẽ, chỉ có khuôn mặt giống người đàn ông trong phòng thẩm vấn, nhưng trên gương mặt này chẳng còn vẻ nao núng kích động mà là sự bình tĩnh khiến kẻ khác không dám nhìn.
\”Cạch–\” tiếng ống nước rỗng ruột vang lên loẹt quẹt, quanh quẩn giữa hàng hiên trong đêm khuya, có vẻ rõ ràng, lại… làm cho người ta cảm thấy tim đập nhanh.
\”Cốc cốc cốc –\” ông ta nâng tay lên gõ cửa. Chủ nhà nhìn mắt mèo, phát hiện là tài xế taxi hôm nay mình mới ngồi xe về. Ông cảnh giác nhìn ra ngoài mắt mèo, sau đó cất tiếng hỏi, \”Ông làm gì thế? Có chuyện gì không?\”