[Đam Mỹ|Edit] Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con – Thái Uyên – Chương 113 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ|Edit] Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con – Thái Uyên - Chương 113

MC trên sân khấu cười đọc số, đảo mắt nhìn xuống dưới.

Tống Thanh Hàn: \”…\”

\”Anh đi đi.\” Tống Thanh Hàn nhét hai tờ giấy vào tay Sở Minh, cười tủm tỉm nói.

Sở đại cẩu ngẩng đầu nhìn cậu, Tống Thanh Hàn nhìn lại, ánh mắt thanh tĩnh xinh đẹp, Sở đại cẩu nhìn mà chỉ có thể yên lặng nhận.

Quý Như Diên thấy Tống Thanh Hàn cười tủm tỉm, véo mặt cậu: \”Tinh ranh!\”

Tống Thanh Hàn cho bà véo, thậm chí để bà dễ véo còn hơi cúi thấp đầu, làm cho Quý Như Diên véo thuận tay hơn.

Quý Như Diên không muốn véo cậu thật, thấy cậu nghe lời như vậy mà mặt mày hớn hở, buông tay ra còn thân thiết vỗ vỗ bả vai cậu.

Lúc này Sở Minh cũng đi lên sân khấu, MC không ngờ người trúng thưởng là đại boss, ngẩn ra rồi mới tươi cười, nói: \”Mời anh lấy số ra để tôi đối chiếu.\”

Sở Minh yên lặng mở hai tờ giấy ra.

MC: \”…\”

Quy tắc không nói một người không thể lấy hai phần thưởng, MC đối chiếu xong, mời minh tinh hôm nay đến trao giải.

Sở Minh lưu loát cầm phần thưởng xuống sân khấu, sau đó đưa hai phần thưởng cho Quý Như Diên và Tống Thanh Hàn.

Quý Như Diên nhét phần thưởng của mình vào tay Tống Thanh Hàn: \”Mẹ mới nghe thấy phần thưởng này là mấy chục nghìn thôi, con cầm đi, coi như là tiền tiêu vặt mẹ cho con.\” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Tống Thanh Hàn vừa định lắc đầu, đã bị ánh mắt của Quý Như Diên chặn họng.

Cậu đành cầm phần thưởng, cười nói với bà: \”Cảm ơn mẹ ạ.\”

Tiếng mẹ kia rất nhẹ, khó khăn lắm Quý Như Diên mới nghe thấy, nhưng giọng điệu rất thân thiết.

Quý Như Diên vui mừng nhìn cậu.

Chuyện kế tiếp không có liên quan gì đến Tống Thanh Hàn. Sở Minh thấy cậu đảo mắt nhìn bàn, lấy một ly rượu trái cây từ tay người phục vụ cho cậu.

Tống Thanh Hàn cúi đầu uống một hớp, chỉ có vị vải ngọt ngào.

Sở Minh thấy cậu cúi đầu lộ ra phần gáy trắng nõn, chậm rãi cụp mắt, cũng cúi đầu uống một hớp rượu trong tay mình.

Tiệc như này, bình thường Sở Minh không ở quá lâu, Sở Chấn Dương và Quý Như Diên thì đã đi trước.

Thấy không khí hội trường dần náo nhiệt, Sở Minh gọi mấy quản lý và người phụ trách lần họp hằng năm này đến nói chuyện rồi đưa Tống Thanh Hàn rời đi.

\”Giải nhất vừa nãy được chủ tịch dùng để cảm ơn mọi người đã làm việc vất vả…\”

Phía sau loáng thoáng vang lên giọng nói ngọt ngào của MC, Tống Thanh Hàn đi theo Sở Minh ra hội trường, gió cuối mùa thu hơi lạnh phả vào mặt cậu, giảm bớt một chút hơi nóng dâng lên bởi vì không khí trong hội trường.

\”Sao lại cho phần thưởng đi?\” Sở Minh không gọi tài xế, mở cửa xe cho Tống Thanh Hàn rồi tự mình ngồi xuống ghế lái.

\”Dù sao cũng không cần mấy đồng tiền này, cho nhân viên của anh vui vẻ một chút.\” Tống Thanh Hàn lắc đầu, cười nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.