[Đam Mỹ|Edit] Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con – Thái Uyên – Chương 104 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ|Edit] Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con – Thái Uyên - Chương 104

\”Chắc cháu đã nhận ra.\” Hướng Duy sờ cằm, \”Quan hệ của Cố Phong Dặc và Lâu Y.\”

\”Vâng.\” Tống Thanh Hàn gật đầu, \”Cố Phong Dặc thích anh trai Lâu Y mà không phải em gái Lâu Ý.\”

\”Có lẽ vậy.\” Hướng Duy từ chối cho ý kiến, thần bí cười, \”Tình yêu vào thời đại đó không đáng nhắc đến, nhưng một người, sao không có tình cảm được?\”

\”Chú không chỉ muốn quay về thù hận quốc gia, cũng không phải là sóng gió thời đại đó. Nhân vật nhỏ không có tư tưởng của mình, mà nhân vật lớn cũng không nhất định có thể tránh được tự vấn trong lòng.\” Hướng Duy thở dài, \”Biến nam thành nữ, biến nữ thành nam, thăng trầm, quanh quanh quẩn quẩn, rất thú vị không phải sao?\”

Tống Thanh Hàn lẳng lặng nhìn ông một lát, sau đó đồng ý gật đầu: \”Quả thật rất thú vị.\”

\”Thế nào?\” Hướng Duy lắc kịch bản trong tay, \”Muốn hợp tác với chú không?\”

Sau đó ông lại bồi thêm một câu: \”Chú nói trước một câu, nếu cháu nhận, trước khi quay phải học hí khúc, không phải nói đùa đâu.\”

Hướng Duy rút một điếu thuốc khỏi bao, không châm, chỉ ngậm trong miệng, mở to mắt chờ Tống Thanh Hàn trả lời.

Cậu mỉm cười: \”Đương nhiên.\”

Hướng Duy cười ha ha, đứng lên vỗ bả vai cậu: \”Tốt!\”

Được Tống Thanh Hàn trả lời chắc chắn, Hướng Duy phào: \”Tiểu Hàn, không dối gì cháu, nếu cháu không nhận bộ này, chú định không quay.\”

Tống Thanh Hàn khẽ nhướng mày, ngẩng đầu nhìn Hướng Duy.

Hướng Duy sờ cái đầu bóng lưỡng, cười: \”Chú trong giới này không thiếu danh cũng không thiếu lợi, tuổi trẻ hết khổ, giờ già rồi, dựa vào danh tiếng trước kia cũng kiếm được tiền.\”

\”Nhưng chú không cam lòng.\” Hướng Duy lắc đầu, \”Giải thưởng trong nước chú nhận bao nhiêu lần, sao không thể lấy giải nước ngoài? Không sợ cháu cười, chú làm phim này để lấy giải.\”

Tống Thanh Hàn lẳng lặng nghe. Hướng Duy cũng không muốn nói gì, ông chỉ muốn tìm người nói chuyện, mà cậu lại vừa hay ở đây mà thôi.

Quả nhiên Hướng Duy cũng không để ý cậu có nghe hay không, nói thẳng: \”Sau khi chú viết kịch bản này, lão Trương, lão Khương đều khuyên chú, nói cái này không được, quá mạo hiểm, bởi vì chẳng có mấy người thích xem kiểu phim chẳng sung sướng gì. Sống trên đời ai chẳng muốn vui vẻ, bình thường đã khổ lắm rồi, sao đến rạp chiếu phim còn phải xem mấy cái bi lụy?\” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

\”Nhưng chú nghĩ, không phải là cảm giác đau buồn.\” Hướng Duy vuốt mặt, \”Người bị nhốt trong lồng chim đau khổ, thật ra chỉ có Lâu Y và Cố Phong Dặc thôi.\”

Đây cũng có trong kịch bản, nước Nhật chiến bại, cả bến Thượng Hải đều hoan hô vui vẻ, chỉ có Cố Phong Dặc ngồi trên ghế, nhìn \”Lâu Y\” xướng \”Mẫu đơn đình\” mà cậu am hiểu nhất.

Hoàn cảnh từ bi thành hỉ, người trong lốc xoáy cũng từ hỉ chuyển thành bi.

Tống Thanh Hàn cầm bút đơn giản ghi chép những lời này của Hướng Duy, khi ông hoàn hồn đã thấy cậu nhìn chằm chằm vào giấy không biết nghĩ gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.