(*Dạ tập <夜袭>: tập kích ban đêm)
Án Hà Thanh ra khỏi gian phòng, ở trên bậc thềm đá xanh mát mẻ bên ngoài ngồi ngay ngắn rất lâu, cho đến khi hoàng hôn xế chiều, mới đứng dậy hướng phòng bếp đi tới, trong phòng bếp dày đặc sương trắng, lan tỏa ra hương vị cơm mê người, dì Ba mở ra cái nắp gỗ lớn bên trên cái chảo sắt, đang khom lưng xào rau, nhìn thấy Án Hà Thanh đến, nhiệt tình mà nói: \”Án công tử, đến thật đúng lúc, ăn cơm rồi, đi gọi Dư An đến ăn cơm đi.\”
Án Hà Thanh đáp một tiếng được, vừa muốn quay người, bên ngoài đột nhiên hấp hấp tấp tấp chạy vào một người, người đó khoa trương mà la lớn: \”WA! Dì Ba, thơm quá a! Nước miếng con cũng chảy xuống hết rồi! Ủa, đây là ai vậy?\”
Tạ Thuần Quy đứng ở bên cạnh dì ba, cắn ngón tay kỳ lạ mà quan sát Án Hà Thanh: \”Người lạ, nhà chúng ta tại sao lại có người lạ?\”
Dì Ba vội vàng nói: \”Đây không phải là người lạ, con có thể gọi hắn là Án ca ca.\”
Tạ Thuần Quy vẫn còn chưa lên tiếng, Án Hà Thanh đột nhiên mở miệng: \”Hắn không thể gọi ta như vậy.\”
Hơi nước sương trắng từ trong chảo sắt bốc lên, tràn lan cả phòng bếp, dì Ba nhất thời nhìn không rõ biểu tình của Án Hà Thanh, chỉ thấy ánh chiều tà bên ngoài rọi vào, xung quanh đều giương bay bụi bặm: \”A? Tại, tại sao… …?\”
Án Hà Thanh trầm mặc nửa buổi, nói: \”Làm nhục hắn.\”
Tạ Thuần Quy tính tình trẻ con, tự nhiên không để ý hai người nói cái gì, cầm lấy chân gà trên bếp vui vui vẻ vẻ mà gặm đến một miệng đầy dầu.
Dì Ba không biết phải làm sao mà ngây người ở tại chỗ, nghe thấy Án Hà Thanh nói một câu ta đi gọi Tiêu Dư An ăn cơm, sau đó quay người rời đi.
\”Ai ya ya… …\” Dì Ba vỗ vỗ đầu của mình, lấy cái khăn sạch sẽ giúp Tạ Thuần Quy lau miệng, \”Chậm chút, chậm chút, không gấp, ăn xong rồi, dì Ba là nữa.\”
\”Ừm!\” Tạ Thuần Quy cười đến vui tươi.
Buổi tối, lang câu trùng minh*, nguyệt lạc ô đề*.
(Lang câu trùng minh (锒钩虫鸣): Mình search từ lang câu trên google thì nó ra là một cái móc kim loại theo mặt chữ, còn trùng minh là tiếng côn trùng kêu. Còn nguyên cụm thì mình tìm không ra nghĩa nên bó tay =)))) )
Nguyệt lạc ô đề <月落乌啼>: là chỉ cảnh tượng như sáng là không sáng )
Tiêu Dư An ngủ không được.
Bởi vì hắn không hiểu Án Hà Thanh là làm sao mà ngủ được.
Tiêu Dư An nghĩ trong lòng mình thấp thỏm cả buổi chiều cộng thêm ban đêm, Án Hà Thanh cứ như vậy mà ngủ mất rồi?
Cứ như vậy mà ngủ mất rồi?
Ngủ mất rồi?
Còn ngủ ở giường bên cạnh của hắn không cùng hắn ngủ chung, còn đưa lưng về phía hắn!
Nếu không phải cảm thấy không thể nào, Tiêu Dư An sẽ cũng bắt đầu hoài nghi Án Hà Thanh có phải là bên ngoài trêu hoa ghẹo cỏ rồi.