Sáng sớm ngày thứ hai, mưa dần dần nhỏ đi, rất có chiều hướng tạnh đi, Tiêu Dư An cầm lấy cành cây chọc chọc đống lửa đã gần cháy hết, trong tro tàn có nấu hai củ khoai lang hương thơm dụ người.
Hên là lúc trước hắn hái thuốc đi ngang qua sơn động này cảm thấy thích hợp ẩn náu, thế là hướng bên trong bỏ vào hỏa chiết và lương thự đề phòng những lúc cần đến, nếu không thì hai người chỉ có thể để bụng đói rồi.
Khoai lang trong tro tàn bốc lên hơi nóng mờ nhạt, Tiêu Dư An cầm lên một cái, cảm thấy bỏng tay, ném qua lại hai cái, đợi để nguội rồi sau đó bốc đi vỏ đặt vào trong tay Án Hà Thanh.
Án Hà Thanh gật đầu cảm ơn, nhận qua sau đó không có gấp gáp bỏ vào trong miệng, hỏi Tiêu Dư An: \”Sau đó, có dự tính gì không?\”
\”Ngươi hỏi ta có dự tính gì không à… …\” Tiêu Dư An lẩm bẩm một chút, hai tay đặt ra sau, ngửa đầu nhìn thạch động tường đá: \”Nhà gỗ khẳng định sụp rồi, hai chúng ta không có chỗ nào để đi rồi, hay là đợi tạnh mưa rồi sau đó nhân lúc thời tiết tốt lên nhanh chóng quay về cho rồi, hơn nữa y thuật của sư phụ ta so với ta cao siêu hơn, nhất định có thể trị khỏi mắt của ngươi.
Cái tay cầm khoai lang của Án Hà Thanh giật một cái: \”Ngươi nguyện ý đem ta đi?\”
\”A… …\” Tiêu Dư An trước tiên là ngây người, sau đó bỗng nhiên phản ứng trở lại: Trong nguyên tác Án Hà Thanh chưa từng đề cập qua sự việc của Nam Yến quốc, cho nên Lâm Tham Linh không hề biết thân phận và suy nghĩ của hắn, nên mới đem hắn về thôn Đào Nguyên, nhưng mà trước đó Án Hà Thanh có cùng hắn nhắc qua sự tình của doanh trại quân đội Nam Yến quốc.
Cho nên, kỳ thực Án Hà Thanh vẫn là muốn về doanh trại Nam Yến quốc sao?
\”Ngươi là muốn về doanh trại Nam Yến quốc mà trước đó ngươi nhắc đến ư?\” Tiêu Dư An dè dặt mà hỏi.
Án Hà Thanh cắn một miếng khoai lang chầm chậm nhai, đợi đến khi nuốt xuống rồi sau đó, rũ mi hỏi: \”Ngươi có hận ta không?\”
Tiêu Dư An sững sờ, nửa ngày không nghiệm ra ý nghĩa câu nói này của Án Hà Thanh: \”Hả?\”
Án Hà Thanh một chữ một ngừng, ngữ khí từ tốn: \”Nếu như ngươi không hận ta, có thể đem ta đi không?\”
Tiêu Dư An nghi hoặc không thôi, hắn một người \’nữ tam\’, hận Án Hà Thanh làm cái gì? Hận hắn thu hậu cung thu quá nhiều ư? Hận hắn có những lão bà khác bây giờ vẫn chưa nói cho mình biết?
Cái kịch bản này tại sao lại không đúng như vậy chứ? Ai nói cho hắn biết, câu này phải tiếp thế nào a!
Án Hà Thanh dùng dư quang góc mắt quét qua hai lần Tiêu Dư An trầm mặc vô ngôn, tiếp tục nói: \”Nếu ngươi là ghét ta, hận ta, thì nên đẩy ta ra, đừng để lại cho ta một tia mơ tưởng nào hết, thay vì niềm vui không có thật, ta thà rằng ngươi không quan tâm sự sống chết của ta.\”
Tiêu Dư An hơi hơi sững sốt, nghe thấy Án Hà Thanh tiếp tục nói: \”Ngươi đã hoàn toàn quyết tuyệt cắt đứt đi tất cả mơ tưởng của ta, ta mới cam lòng để ngươi rời đi, nếu như để ta nhìn thấy một chút hy vọng, cho dù yếu ớt, ta cũng sẽ… … không biết làm ra chuyện gì nữa.\”