Án ca ngươi không phải bị mù sao! Tìm chỗ tìm chuẩn như vậy là do hào quang ghẹo gái của nam chính đang soi sáng ư!
Với lại tại sao đột nhiên từ khổ tình nam nhị chuyển đổi thành tổng tài bá đạo rồi?!
Ngươi có thể từ đầu đến cuối đều cầm một kịch bản được không, luôn là nhảy ngang như vậy, ta không biết làm sao diễn chung a!
Tiêu Dư An tiềm thức mà đưa tay ra chống lại Án Hà Thanh, nhưng trong chớp mắt ra sức đẩy người ra lại rút hơi lại.
Nói tốt phải đi tình tiết nguyên tác, bây giờ đẩy người ra sợ sẽ là nửa chừng bỏ dở, với lại vạn nhất bởi vì không đi theo tình tiết lại xuất hiện chuyện tương tự như vết thương nứt ra giống như lần trước vậy thì sẽ rất tệ.
Cảm thấy Tiêu Dư An không có kháng cự, con ngươi của Án Hà Thanh trở nên sâu lắng đen kịt, đưa tay vòng lấy eo của Tiêu Dư An, nhắm lại mắt hoàn toàn không lưu tình mà tách đôi môi của hắn ra.
Tiêu Dư An vẫn còn đang lo lắng thân mật như vậy có thể sẽ bị Án Hà Thanh phát hiện mình không phải thân nữ tử hay không.
Nhưng mà rất nhanh hắn đã không lo lắng nữa.
Bởi vì hắn không có cách nào suy nghĩ.
Án Hà Thanh hôn đến rất sâu, đầu lưỡi phòng túng mà quấn lấy lưỡi hắn, đại khái là bởi vì trước đó dầm qua mưa, môi của Án Hà Thanh là lạnh, nhưng mà cái điểm lạnh đó rất nhanh đã bởi vì môi lưỡi cọ sát lẫn nhau mà trở nên nóng bỏng, ấm áp xâm nhập vào mọi ngóc ngách trong miệng của Tiêu Dư An, đầu lưỡi được quấn lấy khiến hắn toàn thân nảy ra một loại cảm giác tê dại kỳ lạ, hắn bản năng mà rất muốn né tránh, nhưng bị Án Hà Thanh vững chắc mà đè ở trên đất, chỉ có thể bị động mà tiếp nhận nụ hôn này.
Một nụ hôn kết thúc, hai người đều là bộ dạng thở hồng hộc.
Tiêu Dư An bị hôn đến nổi nước mắt cũng tuôn ra rồi, thở hổn hển nằm trên đất lấy cánh tay che đi đôi mắt, căn bản không có mặt mũi đi nhìn Án Hà Thanh.
Hắn thật sự rất muốn nhảy vào trong đống lửa đốt chết chình mình.
Tiêu Dư An di chuyển thân thể hướng đống lửa mà bò, bò được hai bước cảm thấy mình không nên trốn tránh thực tại, thể là lại xê dịch quay về.
Đã không thể trốn tránh thực tại, vậy thì phải nhanh chóng nghĩ ra hồi đáp.
Hên là dục vọng cầu sinh khiến Tiêu Dư An tư duy nhanh nhạy, trí nhớ vượt trội.
Hắn nhớ ra đoạn định tình của Lâm Tham Linh và Án Hà Thanh trong nguyên tác, cũng gần giống như tình cảnh hiện giờ, lập tức quyết định áp dụng lí thuyết vào thực tiễn.
Tiêu Dư An ho nhẹ hai tiếng, cố gắng khiến mình từ trong hôn sâu hoàn lại thần, âm thanh nghe lên không yếu ớt: \”Công tử ngươi có phải là hiểu lầm rồi? Ta lúc nãy là không cẩn thận đụng phải ngươi, ngươi tại sao lại hôn ta a?\”
Án Hà Thanh ngay lập tức cứng đơ ngay tại chỗ, cái tay ôm lấy Tiêu Dư An thu về cũng không phải, không thu về cũng không phải, xưa nay bình tĩnh, trên cái mặt lãnh đạm đó đột nhiên xuất hiện một tia hoang mang, hắn mơ hồ lẩm bẩm vài tiếng, đôi tay hơi run rẩy muốn chống đỡ mình dậy.