[Đam Mỹ] Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây – 穿越成反派要如何活命 01 – 200 – Chương 104: Phần sơ tâm này thật sự rất nặng nề – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ] Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây – 穿越成反派要如何活命 01 – 200 - Chương 104: Phần sơ tâm này thật sự rất nặng nề

(*Sơ tâm <初心>: Lòng dạ ban đầu, ý định ban đầu)

Nghe thấy giọng nói của Lâm Tham Linh và nội dung của lời nói, Tiêu Dư An mãnh liệt giác ngộ qua lại gì đó, không ý thức mà toàn thân rùng mình, một cái nhảy cao ba thước liền muốn hướng sân sau chạy, nào ngờ người Lâm Tham Linh dìu vào không phải là người mà Tiêu Dư An tưởng tượng, mà là Trương Trường Tùng.

Trương Trường Tùng lên núi hái thuốc không cẩn thận bị trật lưng, đau đến nỗi cái thân già này của hắn căn bản không thể đi về, hên là gặp được Lâm Tham Linh.

\”Tiêu công tử?\” Lâm Tham Linh nhìn thấy Tiêu Dư An kinh ngạc mà trợn lớn mắt.

Tiêu Dư An vội vàng dìu lấy Trương Trường Tùng nằm xuống, rồi đi lục đi lục lại tìm cao dược: \”Tham Linh ngươi đi ra sân sau đem Trương Bạch Thuật gọi ra đây, nói sư phụ bị thương rồi.\”

\”Tiêu công tử giọng nói của ngươi?\”

\”Một lời khó nói hết, đi gọi người trước.\”

\”Ôi!\” Lâm Tham Linh gật gật đầu, lập tức hướng sân sau chạy, \”Cho hỏi có người không?!\”

Trương Bạch Thuật đang thay y phục, hái thuốc dính phải một thân đất, nghe thấy âm thanh bên ngoài hết sức giống giọng của Tiêu Dư An sau khi ăn tiểu hồng quả, còn tưởng là Tiêu Dư An, cũng không chú ý, khỏa nửa thân trên liền hướng bên ngoài chạy ra: \”Sao vậy?\”

Kết quả chạy ra vừa gặp mặt, Lâm Tham Linh còn chưa làm ra phản ứng, Trương Bạch Thuật đã trước tiên ôm lấy thân trên la lên một tiếng thét chói tai sau đó chạy về trong phòng.

\”Vị công… … tiểu thư… … không đúng công tử này?\” Lâm Tham Linh do do dự dự mà gọi.

\”Công tử! Giọng nói bình thường của ta không phải như vậy đâu!\” Trong nội phòng trên đến gào thét, \”Ngươi, ngươi, ngươi là vị nào a?\”

\”Công tử a!\” Lâm Tham Linh cũng không nhiều lời, \”Bên ngoài có vị lão tiên sinh lưng bị thương, ngươi mau đi xem xem a.\”

Trương Bạch Thuật cấp tốc mặc xong y phục chạy ra khỏi sân sau, trong sảnh chính, Tiêu Dư An đã giúp Trương Trường Tùng dán lên cao dược, mắt thấy người già cũng khỏe lại đôi chút, không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Vài người thở dài một hơi nhẹ nhõm, Trương Bạch Thuật nghe Trương Trường Tùng nói xong nguyên nhân hậu quả, đối với Lâm Tham Linh cảm ơn không thôi, lại hại tri hậu giác mà hỏi: \”Cô nương ngươi tên gọi là gì, rất lạ mặt, là vừa mới đến thôn Đào Nguyên ư?\”

Cho đến lúc có được hồi đáp của Lâm Tham Linh sau đó, Trương Bạch Thuật quay người một cái nắm lấy Tiêu Dư An: \”Ngươi vẫn thật là mang về một cô nương a!!!\”

Tiêu Dư An vỗ ra cái tay đó.

Đây là vợ của nam chính! Ngươi xúc động cái rắm a!

Trương Trường Tùng mãnh liệt ho một tiếng, hai người trong phút chốc yên lặng như con gà gỗ, Trương Trường Tùng nói: \”Trương Bạch Thuật ngươi đi chiêu đãi Lâm cô nương một chút, Tiêu Dư An ta có chuyện nói với ngươi.\”

Trương Bạch Thuật ồ một tiếng, dẫn Lâm Tham Linh hướng sân sau mà đi, Trương Trường Tùng đập đập lưng, nói với Tiêu Dư An: \”Hôm nay ta ngã bị thương, là bởi vì đã nhìn thấy trên sườn núi có một cây nghệ già, thân lá đã héo khô, nhưng mà rễ không những chưa thối rữa mà còn sinh trưởng rất tốt, ta nghe nói có một phương thuốc cổ truyền, dùng nghệ là thuốc dẫn có thể chữa bệnh thất tâm phong (bệnh điên) của đệ đệ ngươi, thế là muốn đi đào, kết quả người già rồi, không những không đào được, còn làm cho lưng bị thương, nếu ngươi muốn, thì tự mình đi đào đi, chỉ là nơi đó cách thôn Đào Nguyên rất xa xăm, ở trong núi sâu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.