Cuối cùng hai người một trái một phải đỡ bệnh nhân xuống lầu… Tạm thời không khai chiến, La Tường im lặng cân nhắc tình hình hiện tại, quyết định như vậy. Khám bệnh kê đơn, bận rộn tới trưa, nhìn tên quỷ nằm trên ghế dựa truyền nước biển, hai người rốt cuộc có thể thở một hơi.
Liếc cậu trai ngồi bên phải Vương Vũ Trạch, từ phòng ngủ tới giờ vẫn trừng mắt nhìn mình chằm chằm, sợ mình làm chuyện \”kỳ quái\” gì hả? Chẳng lẽ tình địch lớn nhất của mình không phải tên ngựa gỗ kia mà là người này? Nghĩ đến khả năng này xác thực rất lớn, thế là anh cũng không yếu thế trừng lại.
Truyền hết nửa chai nước biển, Vương Vũ Trạch cuối cùng tỉnh lại. Mở mắt ra thứ đầu tiên nhìn thấy là khuôn mặt La Tường, biết mày mắt to rồi nhưng mà làm ơn đi, cứ trợn ngược vậy hoài không sợ rớt ra hả? Theo ánh mắt của cậu ta quay đầu qua, phía bên kia một khuôn mặt quen thuộc lọt vào tầm nhìn, hơi bất ngờ, là đàn anh gặp gỡ vài lần? Không nhìn thì thôi, nhìn rồi giật mình, cmn thời đại giờ đang lưu hành phong trào trừng mắt nhau à?
\”Khụ khụ khụ.\” Ho một tràng, theo bản năng đưa tay lên định che miệng, kết quả bị một bàn tay ấm áp khác nắm chặt.
\”Nằm yên,\” Sở Tiêu Thiệu cẩn thận nắm ngón tay cậu, tránh kim châm trên mu bàn tay, \”Đang truyền nước.\”
\”Anh…\” Vừa định mở miệng, kết quả lại ho một tràng, \”Khụ khụ khụ…\”
Sau lưng được người ta vỗ nhẹ mấy cái, cuối cùng hết ho, \”Cám ơn.\” Cám ơn một tiếng, \”Sao anh ở đây?\”
Rút tay về, Sở Tiêu Thiệu mỉm cười, \”Đưa em đi khám bệnh.\”
Trọng điểm ở đâu trọng điểm ở đâu! Tui muốn biết tại sao anh biết tui bệnh, tại sao phải đưa tui đi, cả không khí quỷ dị quanh anh và La Tường là gì đây? Hiểu rõ đàn anh không thích nói câu quá dài, cậu chỉ đành xin giúp đỡ bên La Tường.
Mịe nó rốt cuộc để ý đến tao? La Tường ở một bên đã sớm tức điên, tên này tỉnh lại liền nói chuyện với ông nutri, trò chuyện vui ha? Tuy bị lơ rất không vui nhưng nể tình đối phương hiện đang bệnh, không so đo với cậu ta.
\”Anh ấy thấy mày không đi học nên nói muốn tới thăm mày sau đó tới phòng chúng ta sau rồi tao cùng ảnh đưa mày đi mày có biết mày sốt cao cỡ nào không may mà đến bác sĩ kịp nếu không chết thế nào cũng không biết!\” Blablabla phun một tràng, không chấm không phẩy không lên không xuống…
Vương Vũ Trạch cảm giác mình chỉ có thể nhìn thấy miệng La Tượng đang khép khép mở mở, từ nghe được lại không hợp thành câu, đừng nói gì đến hiểu cậu ta nói gì, cậu thấy mình lại bắt đầu chóng mặt.
\”Không thoải mái thì nghỉ đi.\” Nhìn sắc mặt khó khăn lắm mới khôi phục chút tinh thần lại bắt đầu trắng bệch, anh không nhịn được đưa tay che mắt đối phương.
Gì thế này? Cảm nhận được bàn tay khô ráo ấm áp cản tầm nhìn hai mắt của mình, chúng ta thân thiết vậy từ hồi nào thế… \”Ơ…\” Muốn nói lại không biết nói gì, lúng túng xấu hổ, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ thỏa hiệp, \”Vâng…\” Nhắm mắt nghỉ ngơi chắc được.
[A lapp dapp dapp a dibi dabi din…]
Nhạc chuông Vẫy Hành[1] thình lình vang lên… La Tường mịe mày nhạc chuông không thể để bình thường chút hả?