Sương sớm vẫn chưa tan theo mặt trời dần lên, trên một ghế dài ở góc sân trường, thanh niên đùa giỡn chiếc lá xanh dính sương trong tay, vò thành một cục rồi mở ra, sau đó xoắn hình bánh quai chèo, lại mở lại vò. Không quá một hồi, trên mặt cậu lộ vẻ mất kiên nhẫn, chiếc lá đáng thương trong tay bị ném xuống đất, rồi bị giẫm lên, nghiền nát dưới bàn chân…
Giang Niên đến vừa lúc thấy được cảnh này, tim hắn run rẩy, cảm thấy mình chính là chiếc lá dưới chân đối phương… Quay đầu vuốt tóc, xem như không thấy, tự thôi miên bản thân, mình hoang tưởng thôi! Mình tuyệt đối không phải cái lá đó…
\”Niên Niên, cậu tới rồi?\” Thanh niên cười với Giang Niên đứng cách không xa.
\”Khụ.\” Hình như bắt đầu từ trung học cơ sở mỗi lần đối phương gọi mình \”Niên Niên\” thì chắc chắn không có gì hay ho, \”Vũ Trạch.\”
\”Ngồi đi.\” Vương Vũ Trạch vỗ chỗ trống cạnh mình.
Lờ mờ thấy được đầu ngón tay đối phương còn dính vụn xanh không biết từ đâu, cậu rốt cuộc đã tàn phá bao nhiêu lá cây rồi! Đương nhiên giờ không phải lúc cạnh khóe, Giang Niên đè cảm giác khó chịu xuống đáy lòng, từng bước đi về phía cậu bạn thân của mình.
\”Uống không?\” Đối phương đưa một chai nước màu trắng sữa.
\”Không uống.\” Nutri? Lúc này mới phát hiện bên trái Vương Vũ Trạch có một túi đồ, liếc mắt trong đó ít nhất 5, 6 chai. Tên này mang một đống nutri ra ngoài làm gì? Quả nhiên không bình thường…
\”Muốn uống cũng không cho cậu.\” Vương Vũ Trạch vặn cái chai trong tay, nhớ dáng vẻ dâng túi tối qua của La Tường mà muốn cười, chuẩn dáng cô vợ nhỏ bị ức hiếp.
\”…\” Tuy có rất nhiều điều muốn nói với cậu ấy, nhưng khi đứng đối diện lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
\”Cậu và… Hà Nguyệt vẫn tốt chứ?\” Rũ mắt, làm như vô tình hỏi.
Thả lỏng tay chân cứng ngắc, Giang Niên tựa lưng vào ghế nói, \”Ừ, vẫn vậy.\”
\”Ờ. Cậu tới đây làm gì?\”
\”Vì chuyện hôm qua, tớ tới giải thích với cậu.\” Nhìn người cúi đầu cứ mãi vặn cái chai, Giang Niên nói, \”Tớ quả thật rất hèn hạ, đẩy cậu ra, nhưng tớ không hối hận, dưới tình huống đó tớ chỉ có thể làm vậy.\”
\”Ừ, tớ hiểu. Giờ bên công hội thế nào?\” Nói không quan tâm là giả.
\”Rời đi mấy người. Chuyện khác tớ sẽ giải quyết.\”
Thở dài, cậu vẫn mềm lòng, \”Cậu cứ nói cậu không biết đi.\”
\”Cám ơn…\” Hơi kinh ngạc, sau đó thì nhẹ nhõm, tên này từ nhỏ không phải là dạng mạnh miệng mềm lòng sao?
\”Hứ.\” Liếc mắt khinh bỉ, \”Cám ơn con khỉ, tớ không nói không phải cậu cũng sẽ phủi sạch quan hệ giữa chúng ta sao?\”
\”…\”
\”Nếu đến giải thích,\” Cậu ngừng một chút, cong miệng cười tươi, \”Cậu không quên qua tớ nói thế nào chứ? Lăn tới đây, để tớ đạp nát dưới chân, rồi mới xin lỗi đàng hoàng.\”