Phần đầu album đều là ảnh lưu niệm của Triệu Ngang từ nhỏ đến lớn, khi đẩy cửa tiến vào, Nhạc Doanh Phong vừa lúc lật đến tấm chụp cậu một tuổi, người nào đó cởi truồng lộ hai cái mông nhỏ nằm sấp trên tấm nệm đan mắt dứa, cái miệng nhỏ nhắn chu chu, khóe mắt còn ngấn lệ.
Nụ cười trên mặt Nhạc Doanh Phong càng sâu, Triệu Ngang có chút kỳ quái tiến đến gần cậu ấy, sau khi nhìn rõ hình trên tấm ảnh, nhất thời hoảng hốt hô to một tiếng nhào tới, \”Ai cho cậu xem!\”
Triệu Ngang nói xong một phen túm lấy album, gắt gao giữ sau người.
Nhạc Doanh Phong từ chiếc ghế trước bàn học đứng lên, rất vô tội trả lời, \”Tớ buồn chán, đi vòng vòng xem…\”
Triệu Ngang hung hăng trừng cậu ấy một cái, nhưng khi đối diện ánh mắt kia, lại lập tức xoay đầu qua một bên.
\”Có điều bộ dáng cậu khi còn bé quả thật đáng yêu.\” Ngón tay dài của Nhạc Doanh Phong gõ gõ lên lưng ghế, ý tứ sâu xa nhìn cậu, \”Làn da rất đẹp… ưm, bây giờ cũng không tệ.\”
Không ngoài dự đoán, trên mặt Triệu Ngang quả nhiên nhuộm lên chút màu đỏ, tức giận trừng Nhạc Doanh Phong, \”Cậu nói lung tùng gì vậy! Cậu mới đáng yêu!\”
Biểu cảm của Nhạc Doanh Phong càng vô tội, hoàn toàn bày ra bộ mặt rất muốn bị đập \’tớ đang khen cậu còn cậu đang cố tình gây sự\’.
Triệu Ngang hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không tìm được lý do hung hăng đập cậu ấy một trận, chỉ có thể một tay kéo cậu ấy tránh khỏi bàn học, ngồi xuống ghế, mang album nhét vào đống sách.
Nhạc Doanh Phong lại không sờn lòng tiếp tục theo tới, thấp người nhìn nhìn bàn học cậu, \”《 Kiêu Hãnh Và Định Kiến 》?《 Bay Lên Đi! 》? Còn đọc những tác phẩm nổi tiếng a, rất sâu sắc nha.\” Vừa trêu ghẹo cậu, lại thuận tay rút ra một quyển.
\”Ai ai, cậu đừng…\” Triệu Ngang không kịp ngăn cản cậu ấy mở bìa, mảng đỏ trên mặt càng rõ ràng.
Mà Nhạc Doanh Phong nhìn mấy chữ \’Hiệp Khách Hành\’ thật to bày trên trang đầu, đã hắc tuyến đầy mặt.
Triệu Ngang lại một phen giật lại, lầm bà lầm bầm lấy sách bỏ lại lần nữa.
\”Ể… giờ cậu còn xem tiểu thuyết loại này?\” Nhạc Doanh Phong có chút không xác định hỏi.
Triệu Ngang nhăn mũi, \”Gì! Mấy cái này đều đã xem qua rồi, mua hồi trung học được chưa…\”
Nhạc Doanh Phong cười cười, biết điều không bàn luận lại vấn đề này nữa, thành thành thật thật ngồi trở lại trên giường.
Triệu Ngang có chút căng thẳng hướng mặt về phía bàn, sít sao xoắn hai tay với nhau, không muốn để không khí cứ ngượng ngùng như vậy, chỉ có thể mở lời, \”Sao cậu qua đây? Nhà cậu không phải rất xa nơi này sao?\”
Nhạc Doanh Phong hiển nhiên không nghĩ tới cậu sẽ thình lình hỏi một câu như vậy, trong lúc nhất thời hoàn toàn sửng sốt, qua mấy giây mới trả lời lại, \”A… cái này, có chút việc, vừa xử lý xong thì gặp bác gái, bác nói cậu ở nhà, nên đi qua, thế nào, không chào đón?\”
\”Sao không chào đón!\” Triệu Ngang vội phủ nhận, \”Đương nhiên hoan nghênh… ha ha…\”
Nhạc Doanh Phong nhìn vẻ mặt siết chặt của cậu ấy, nhịn không được lại tiến đến nhéo một cái, \”Cậu căng thẳng cái gì, tớ lại không thể ăn cậu.\”